20/2/15

Người trí thức Dương Nguyệt Ánh


  BS.Trn Văn Tích

Người trí thc Dương Nguyt Ánh

 Hình: nguồn Hoàng Lan Chi

Trong v tranh tng gia hai t báo Sàigòn Nh và Người Vit, Bà Dương Nguyt Ánh đng v phía Sàigòn Nh. S la chn này biến Bà thành mt trí thc, theo suy nghĩ ca cá nhân tôi.
Malraux cho rng trí thc không nhng ch là người cn đến sách mà còn là người sn sàng dn thân và sp xếp cuc đi theo mt tư tưởng.1 Sartre cho rng trí thc là người vào mt lúc nào đó ca cuc đi, đã can thip vào chuyn chng dính dáng gì đến mình c.2 Mt nhà bác hc thành công trong vic chế to bom nguyên t không phi là mt trí thc. Nhưng vào thi đim ông nhn chân rng vũ khí ht nhân là mt nguy cơ cho nhân loi và kêu gi các đng nghip cùng ký tên vào mt bn tuyên ngôn chng đi vic s dng nó thì ông tr thành trí thc. Sn xut bom nguyên t là vn đ thuc khoa hc và k thut, sdng bom nguyên t là vn đ thuc chính tr và đo đc. Người trí thc t thái đ, nhà khoa hc tìm phát minh. Tuy nhiên dn thân đòi hi trách nhim và lương tri.
Lương tri là tình cm ni tâm thúc đy con người làm nhng vic phi làm, đáng làm. Các quyết lnh đo đc ca lương tri lm khi li nhân danh mt chính nghĩa cao c, mt đo lý công bng mà khích l con người hành x không theo l thường : cô Kiu bán mình, Jeanne d’Arc lên giàn ho. Ý thc được thế đng ca mình trong xã hi là điu cn thiết đ hoàn thành bn phn, tt nhiên hoàn thành theo chiu hướng tích cc, xây dng. Dn thân có sc hp dn ca nó mc du khi dn thân, con người vn không ch đi được tưởng thưởng, thm chí có khi còn phi chu tiếng th phi. T Thc ci áo chuc người không phi đ mong có ngày gp Giáng Tiên. Trí thc lăn x vào vic bo v t do không phi đ được t do vì – ch nói đến trí thc lưu vong t nn – bn thân h đã được t do ri. Nhưng có dn thân thì cuc sng mi có ý nghĩa. Cho nên các vai chính trong nhng tác phm ca Malraux, ca Camus qua dn thân mà thoát ly được tình trng phi lý ca nhân sinh. Dn thân cũng to cơhi cho con người vượt lên khi mình, giúp con người tránh khi ch nghĩa cá nhân v k. Dn thân khiến con người t khng đnh đ t đó hoàn tt được nhng điu hay đôi điu cao c hơn t thân. Dn thân mang li bình an cho lương tâm và đưa đến nim vui ca hy sinh. Bi dn thân là trí thc.

Ngược li, không th là trí thc nhng k không ra khi cái v c thân phn, không thy được l sng ca dân tc, không xác đnh được trách nhim vi xã hi. Suy tư ca người trí thc va là s mnh, va là bt hnh. Trí thc là người biết rng hơn, biết sâu hơn, nhìn xa hơn, nhìn rõ hơn, thy sm hơn, thy mau hơn, nếu so vi nhng người không phi là trí thc. Chính vì thế mà trí thc lo trước khi người khác chưa lo, thy con đường phi đi trước khi người khác chưa thy, chn v thế phng trước khi người khác chưa chn được.

T trước đến nay, Dương Nguyt Ánh tng nhiu phen sn sàng đt chân trên con đường kh nn ca đng Messie vác thánh giá đòi hi nhân quyn cho đng bào, cho n gii, on vai gánh nng kh đau và vinh d ca người trí thc. Hôm nay, Dương Nguyt Ánh đã mau chóng chn phe chn phái trong v Sàigòn Nh-Người Vit. Bà lên tiếng rt sm. Xưa nay người trí thc thường lm lo âu cho nên Nguyn Trãi mi tâm tình :
Nhân sinh thc t đa ưu hon
(Trên đi người trí thc thường lm lo âu hon nn)

Bà Dương Nguyt Ánh là mt nhà khoa hc nhưng là mt nhà khoa hc có tâm huyết. Đi trước mt vn đ thi s liên quan đến sinh hot cng đng t nn cng sn, Bà thy ngay, thy trước rt nhiu người là mình phi “m'est mêlée de ce qui ne me regarde pas“ như Sartre ngày nào. Bà đã ch đng tích cc xen vào, dính vào mt chuyn chng liên h gì đến Bà.
Chng nhng ch lên tiếng – nhiu người khác cũng lên tiếng – Bà Dương Nguyt Ánh còn đóng góp c th bng hin kim.Hành đng này to khích l cho người khác, nâng tinh thn cho tha nhân. S tin Bà đóng góp cho Qu Pháp Lý ca Cô L Anh Thư không quan trng – có người đóng góp nhiu hơn Bà – nhưng nó to thành mt cht xúc tác cho phng tng d trong cng đng, do uy vng ca Bà trước công lun.
Cung cách lên tiếng ca Bà Dương Nguyt Ánh mc thước, trm tĩnh du rng Bà đã phng trong tâm trng kích đng ca mt người t nn thường xuyên nghĩ đến nghĩa t do, luôn luôn mang nng lòng ái quc. Bà nhn thc chính xác, đúng đn rng đây không phi là mt v tranh khách gia hai cơ quan thông tin mà đây là mt v đi đu gia chánh và tà, gia thin và ác, gia quc và cng. Cùng chiu hướng đó, Bà trình bày cách đánh giá bn thân đi vi nhng gii chc thc thi lut pháp Hoa Kỳ trong v kin tng. Bà phát biu chng mc, cân nhc. So câu văn Bà viết trong đin thư vi li bình sau đây ca mt ncông dân Hoa Kỳ khác, thy rõ dn văn hoá dân tc lưu li trên trí tu nhà n khoa hc trí thc. Thenjiwe Tameika McHarris, Amnesty International USA Senior Campaigner t cáo vào dp Glenn Ford b x oan c ba mươi năm tù mc du đương s hoàn toàn vô ti : Glenn Ford is living proof of just how flawed our justice system truly is. (V Glenn Ford là bng chng sng chng t h thng pháp lý ca chúng ta thc ra hà tỳ nng). Trong khi người công dân Hoa Kỳ kết án toàn b mt nn công lý thì nhà n khoa hc gia trí thc gc Vit ch nói nh nhàng và đim đm v mt vài ông toà.
Tôi không bao gi t vn rng Bà Dương Nguyt Ánh đúng hay sai khi ng h Sàigòn Nh. Vic đó không phi vic ca tôi. Vic ca tôi là hoan h nhn ra rng 1) Bà Dương Nguyt Ánh đã xem v Sàigòn Nh là mt khía cnh ca đi cuc chng cng; 2) Bà đã mau chóng và c th biến kiến gii ca mình thành hành đng.
Đương nhiên phi có người không đng ý vi Bà Dương Nguyt Ánh, t đó, Bà đã chu ít nhiu tiếng bc tiếng chì. Bên cnh nưu ca người trí thc, Nguyn Trãi tng xếp cái honc Trai đã xem t vi cho Bà Dương Nguyt Ánh và xem rt đúng. Khi Sartre cùng Aron được Valéry Giscard d'Estaing tiếp ti Đin Élysée ngày 26.06.1979 nhân d án thuê tàu sang bin Đông vt đng hương t nn chúng ta, đng cng sn và cánh t Pháp đã lên án. Bây gi nếu có đến phiên Dương Nguyt Ánh nhn được li nng tiếng nh thì cũng ch là s muôn năm cũ mà thôi.
20.02.2015

1Je sais maintenant qu'un intellectuel n'est pas seulement celui à qui les livres sont nécessaires, mais tout homme dont une idée, si élémentaire soit-elle, engage et ordonne la vie. (Les Noyers de l'Altenburg. Chartres, 21 juin 1940. Gallimard).

2(…) se sont mêlés “de ce qui ne les regarde pas“. (Plaidoyer pour les intellectuels. Situations VIII, 1972, p. 377. Gallimard).

15/2/15

lễ tưởng niệm chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa

 Chuyến hải hành trở về Biển Đông và lễ tưởng niệm chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa



Chuyến hải hành trở về Biển Đông và lễ tưởng niệm chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa hy sinh trong trận hải chiến bảo vệ Hoàng Sa 01/1974
Nguyễn Hùng và gia đình (Danlambao) - Trong những ngày cuối của tháng Giệng 2015, chúng tôi tham gia chuyến đi du lịch trên một Tàu du lịch xuyên quốc gia (cruise ship). Hành trình ghé thăm các quốc gia nằm bao bọc Biển Đông gồm Việt Nam, Hồng Kông, Philippines, Mã Lai và Singapore.
Tại Việt Nam, tàu du lịch ghé cảng Cái Mẹt (Phú Mỹ) và cảng Chân Mây (Thừa Thiên).
Cách đây nhiều chục năm chúng tôi đã có một vài chuyến hải hành xuất phát từ một bến bải vô danh trong lòng đất nước, trên những chiếc thuyền cây mong manh, không đi du lịch mà phải rời bỏ quê hương xứ sở thân yêu để ra đi. 
Lần này là lần đầu tiên được đi trở lại trên Biển Đông bằng cách đi tàu thủy trên biển, đặc biệt là xuyên qua vùng biển từ Mã Lai Thái Lan và miền Nam Việt Nam từ vĩ tuyến 17. Dù cho được đi trên chiếc tàu du lịch với số lượng người trên 3000 nhưng trong lòng vẫn nao nao khi nhớ lại lúc ra đi trong vùng biển này trên chiếc thuyền cây mong manh và luôn gần kề với sự chết chóc.
Tàu du lịch chỉ cặp bến trong thời gian khoảng 10 giờ tại mỗi bến cảng. Sài Gòn là nơi chúng tôi trưởng thành, nên việc viếng thăm thắng cảnh Sài Gòn không phải là điều cần thiết.
Điều đặc biệt của chuyến hải hành này là thời gian của chuyến đi trùng hợp với thời gian xảy ra trận hải chiến Hoàng Sa giữa các chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa bảo vệ quần đảo Hoàng Sa chống lại bọn xâm lược Tàu cộng cách đây 41 năm, ngày 19/01/1974.
Chúng tôi có ý định sẽ tiến hành thực hiện một lễ tưởng niệm đơn sơ để tưởng nhớ và ghi công ơn những chiến sĩ của quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã anh dũng hy sinh trong trận hải chiến đánh đuổi bọn xâm lược Tàu cộng tại quần đảo Hoàng Sa. 
Để cho lễ tưởng niệm mang thêm ý nghĩa tình quê hương đất nước, chúng tôi đã cố gắng trong khả năng, thu góp những lễ vật cần thiết ngay tại Sài Gòn và thành phố Đà Nẵng chứ không mang theo từ nước ngoài, ngoài trừ lá cờ vàng Tổ Quốc và những lời tưởng niệm ghi công và nhớ ơn những anh hùng tử sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã hy sinh tại Hoàng Sa.
Trong lần tàu cập cảng container Cái Mẹt, Phú Mỹ chúng tôi đi cùng đoàn khách du lịch về Sài Gòn. Chúng tôi đến viếng thăm khu tượng đài đức Trần Hưng Đạo, Thánh Tổ của binh chủng Hải Quân Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Tại đây chúng tôi thu nhặt một số lượng đất dưới chân tượng đài. Sau đó chúng tôi đến khu vực chợ Sài Gòn tìm mua vài thước ribbon màu và vài ký trái cây Việt như chôm chôm, măng cụt…
Khi tàu cập bến cảng thứ nhì trong lộ trình di chuyển dọc theo bờ biển Việt Nam, cảng Chân Mây, chúng theo đoàn du khách nước ngoài đi thăm thành phố Đà Nẵng. Kết hợp với chuyến đi thăm viếng những thắng cảnh tại Đà Nẵng, chúng tôi tiếp tục thu nhặt cát tại bãi biển Mỹ Khê và mua một số lễ vật như nhang đèn tại chùa Linh Ứng, Sơn Trà, và mua thêm một vài loại hoa quả tại chợ Hàn cho lễ tưởng niệm sắp được thực hiện trên vùng Biển Đông khi tàu chạy ngang gần quần đảo Hoàng Sa.
Tàu rời cảng Chân Mây và tiếp tục chạy về hướng Hồng Kông. Vào thời điểm hừng đông ngày hôm sau, vị trí của tàu chạy gần quần đảo Hoàng Sa nhất, chúng tôi đã tiến hành thực hiện lễ tưởng niệm chiến sĩ quân lực Việt Nam Cộng Hòa anh dũng hy sinh trong trận hải chiến đánh đuổi bọn xâm lược Tàu cộng bảo vệ quần đảo Hoàng Sa ngày 19/01/2015.
Xin gởi đến bà con những hình ảnh ghi lại buổi lễ tưởng niệm này trên Biển Đông gần quần đảo Hoàng Sa, kỷ niệm 41 năm ngày quần đảo Hoàng Sa bị bọn xâm lược Tàu chiếm đóng.
Lòng quả cảm liều chết quên thân của các chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa luôn luôn được toàn dân Việt tri ơn.
Ngày 15/02/2015

Chùa Liên Trì phát Quà cho Người Nghèo và Thương Phế Binh Việt Nam Cộng Hòa

 Chùa Liên Trì Cúng Tất Niên và Biếu Quà cho Người Nghèo và Thương Phế Binh Việt Nam Cộng Hòa












Chùa Liên Trì tuy chưa biết giải tỏa lúc nào, dầu vậy, nhân dịp cuối năm ngày 23 tháng Chạp âm lịch, Hòa Thượng Thích Không Tánh vẫn tổ chức cúng Tất niên. Hàng trăm phật tử xa gần đã về dự lễ và dùng cơm thân mật với chư tăng của chùa.
Nhà chùa còn phóng sanh chim để cầu quốc thái dân an, đồng bào được an cư lạc nghiệp và cúng thí cô hồn cho những vong linh siêu mồ lạc mã không người cúng quải.
Đến bốn giờ chiều, nhà chùa đã biếu 240 phần gạo cho bà con nghèo neo đơn mỗi phần trị giá 110.000 đồng và 27 phần quà cho anh em TPB/VNCH thật khó khăn, mỗi phần trị giá là 400.000 đồng, (gồm 300.000 đồng tiền mặt và 100.000 đồng tiền gạo với mì). Ngoài ra cũng có một Đại Úy VNCH Ngô Văn Trưng, trước đây đã bị ở tù 17 năm, khi ra tù thì nhà cửa người thân không còn, phần bị liệt chân anh phải ngồi xe lăn bán vé số sống qua ngày, cũng đến thăm chùa và được HT TKT niềm nở chia sẻ.
Xin chân thành cám ơn và tri ân công đức đến tất cả quý ân nhân, thân hữu và phật tử đã có lòng ủng hộ cho việc làm từ thiện này trong ngày lễ Tất niên của chùa Liên Trì năm nay.
Dưới đây là một số hình ảnh lễ cúng Tất niên và biếu quà cho người nghèo và TPB/VNCH.
Chùa Liên Trì, (màu vàng), nằm trơ trọi bên tay trái, bên kia là quán cóc.

Phật tử nhận lộc khi ra về.
Phật tử nhận lộc khi ra về.
Quà phát cho Thương Phế Binh Việt Nam Cộng Hòa.
Thương Phế Binh Việt Nam Cộng Hòa với chiếc xe mới vừa nhận buổi sáng từ bên nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế. 
Hòa Thượng đang thăm hỏi TPB/VNCH.
Các TPB/VNCH đang trò chuyện.
Cựu Tù Nhân Chính Trị, cựu Đại Úy Ngô Văn Trưng ở tù 17 năm.
Hòa Thượng đang thăm hỏi cựu Đại Úy Ngô văn Trưng.

TPB/VNCH cụt hai chân được người nhà cõng.
TPB/VNCH được phật tử cõng.
Phật tử hết cõng rồi bồng TPB/VNCH.
TPB/VNCH đang cầu nguyện.
TPB/VNCH đang dùng cơm chay.
Hòa Thượng đang biếu quà cho TPB/VNCH.
TPB/VNCH đã nhận quà.
Người nghèo và người tật nguyền đang tụ tập chờ nhận quà.
Người nghèo và người tật nguyền đang tụ tập chờ nhận quà.
Người nghèo và người tật nguyền đang tụ tập chờ nhận quà.
Phật tử đang chuẩn bị biếu quà cho người nghèo.
Hòa Thượng Thích Không Tánh đang biếu quà cho người nghèo.
Hòa Thượng Thích Không Tánh đang biếu quà cho người nghèo.
Hòa Thượng Thích Không Tánh đang biếu quà cho người nghèo.
Thầy Thích Đồng Minh đang biếu quà cho người nghèo.
Thầy Thích Đồng Minh đang biếu quà cho người nghèo.
An ninh đang quay hình người ra vào.
An ninh đang làm việc.

14/2/15

Tin vùng lên

NGÀY 10/2/2015 LÚC 15h , LỰC LƯỢNG CÔN AN CỦA UBND HUYỆN THẠNH HÓA LONG AN   



Có thể bấm vào phía dưới để xem

13/2/15

Mùa Xuân tôn giáo tại Việt Nam - Rupert Neudeck


Mùa Xuân tôn giáo tại Việt Nam - Rupert Neudeck
„Mùa xuân tôn giáo tại Vietnam“ của TS Rupert Neudeck (ân nhân của người Việt tỵ nạn tại Đức) mới đăng trong báo CIG (CHRIST IN DER GEGENWART) tháng 1 2015.
Bài này cũng được phổ biến trong trang mạng MRVN (Menschenrechte für Vietnam)

Mùa Xuân tôn giáo tại Việt Nam

Giáo hội Công giáo tại đây đang phát triển và trẻ trung.  Một chuyến đi thăm người công giáo tại xứ sở cộng sản.

Rupert Neudeck

Vào ngày chủ nhật chỉ riêng tại nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế tại quận ba Sàigon có đến 9 lễ rước mình thánh chúa. Chúng tôi đã chọn lễ bắt đầu lúc năm giờ chiều. Quen theo kiểu Đức, chúng tôi nghĩ là đa số mọi người sẽ có mặt sớm trước giờ cử hành thánh lễ, nhưng không phải vậy. Khi chúng tôi đến giáo xứ, đã thấy có nhiều trẻ em và thanh thiếu niên. Bãi đậu xe thật lớn

cho cả mấy trăm chiếc xe gắn máy. Thêm một chợ giáng sinh, một hang đá Đức Mẹ và một trường mẫu giáo tạo thành tổng thể của khu giáo xứ. Bên trong nhà thờ chen chúc người dự lễ, ca đoàn đã khai mạc thánh lễ thật tưng bừng bằng những bài thánh ca nghe thật hay. Hơn phân nửa số người tham dự, thậm chí  hai phần ba, là còn trẻ. Số người xếp hàng chờ rước lễ dài vô tận. Khi bản tin của giáo phận được đọc lên mới biết là sinh hoạt cứu trợ thiện nguyện là phần chính của buổi thánh lễ.

Người công giáo tại VN không có tự do, cũng như những thành phần tôn giáo khác. Đảng cộng sản dùng sự kiểm duyệt, tù tội và lực lượng công an để thể hiện quyền lực. Hệ thống độc đảng chuyên quyền đã  thoái hóa từ lâu nay, nhà cầm quyền bây giờ theo tư bản và tham nhũng một cách trắng trợn. Độ khoảng 15 năm nay, người công giáo  được dễ thở một chút, việc xin phép xây cất nhà thờ dễ được chấp thuận hơn trước kia. Nhưng cũng không che dấu được rằng giáo hội công giáo đã có một thời gian bị cản trở và phải chịu đựng áp bức vô cùng. Người ta chỉ cần nhớ đến vị Tổng Giám Mục giáo phận Hà Nội, Hồng Y Paul Joseph Phạm đình Tụng, người đã qua đời vào năm 2009. Ngài đã bị quản thúc tại gia suốt 27 năm trời. Từ năm 1963 đến năm 1990, Ngài không được phép thăm viếng các giáo xứ trong địa phận của mình. Tổng Giám Mục Francois Xavier Nguyễn văn Thuận của giáo phận Sàigòn đã ngồi tù từ năm 1975 đến năm 1988 và cuối cùng được Đức Giáo Hoàng Johannes Paul Đệ Nhị triệu về Vatikan và năm 2001 được tấn phong bậc Hồng Y Bộ trưởng.

Giờ vẫn còn những cản trở: Tuy nhiên giáo hội công giáo Việt Nam đã tự tin hơn trước. Họ tìm cách đòi lại những đất đai, tài sản của giáo hội đã bị sung công, kể cả việc người công giáo xuống đường biểu tình. Về việc nối lại bang giao với Tòa Thánh, vốn đã bị cắt đứt từ năm 1975, vẫn chỉ là phỏng đoán.

Giáo hội công giáo đang hồi nở rộ, trong một thời kỳ mà người dân về mặt kinh tế được dễ chịu hơn. Trong khi ở Trung Âu châu, giáo hội công giáo già đi và co cụm lại vì hầu như không còn đến được với giới trẻ thì ở vùng Viễn Đông, giáo hội được trẻ trung hóa. Bất chấp khoảng thời gian cả ngàn năm lệ thuộc văn hoá tàu phương bắc; Bất chấp một giai đoạn dài bị Pháp thuộc (1882-1954) và mặc dù bị chế độ cộng sản vô thần cai trị, nhưng những phong cách, giá trị cổ truyền vẫn luôn được lưu giữ và phục hồi. Tập quán thờ cúng tổ tiên đã từng bị các giám mục ngăn cấm, nhưng cũng chẳng được bao lâu. Tại những khu công giáo như ở Sàigòn hoặc Biên Hòa người ta vẫn thấy trong nhà các giáo dân có đặt bàn thờ Đức Mẹ được thiết kế như những bàn thờ phật có cả bát nhang.      

Có đến 20 nhà dòng công giáo hiện diện tại VN và họ bắt đầu xây dựng cơ sở bởi vì có thêm nhiều người trẻ vào dòng tu. Thí dụ như dòng nữ tu Biển Đức nữ Thánh Rosa von Lima có đến 111 thiếu nữ xin đi tu.

Mới đây các tổ chức tôn giáo tại Sàigòn đã liên kết với nhau để chống lại một dự án xây dựng của nhà cầm quyền. Trên báo đảo Thủ Thiêm bên bờ sông Sàigòn, bao trùm một diện tích khoảng bảy cây số vuông, có dự án 1 trung tâm tài chánh thật tân tiến và một khu nhà ở: Khu ngoại ô Tân Thủ Thiêm. Dân cư ngụ đang bị cưỡng ép di dời đi chỗ khác. Cả một ngôi chùa và một nhà thơ trong khu vực cũng phải bị phá dỡ. Người ta phản đối dự án đó. Một Uỷ ban cố vấn  liên tôn, bao gồm năm tôn giáo lớn đã phổ biến một tuyên cáo chung để chận lại việc phá bỏ ngôi chùa và nhà thờ. Cùng với việc này, Uỷ ban cũng công khai vận động các tín đồ. Người ta kể là giáo dân được khuyến khích ngày chủ nhật hãy đến nhà thờ bên Thủ Thiêm để dự lễ.

Nhà cầm quyền VN lèo lái đất nước cũng giống như nhà nước Bắc Kinh. Sách lược tư bản theo kiểu xã hội  chủ nghĩa giống như một con sâu, sau khi ra khỏi kén thì hiện nguyên hình thành tư bản. Về tôn giáo thì không có số lượng chính xác. Người ta ước đoán là vào năm 2004 khoảng 4/5 dân số 92 triệu người Việt không theo tôn giáo nào cả. 20 triệu người theo đạo Phật, khoảng 6 triệu giáo dân công giáo và nửa triệu theo Tin Lành. Thêm vào đó là đạo Cao Đài (một nối kết giữa triết lý công giáo và đạo lý Á châu), khoảng 2 triệu tín đồ, và đạo Hòa Hảo (một hình thức nghiêm tu theo Phật giáo) có khoảng một triệu tín đồ. Theo quan niệm của tất cả những nhóm tín đồ này thì tôn giáo là phần căn bản trong đời sống hàng ngày của họ.  
Một ngày kia chúng tôi đi Vũng Tàu, một thành phố thuộc miền biển. Sau khi chiến tranh Việt Nam kết thúc vào năm 1975, tại đó đã có rất nhiều người đi vượt biên lén lút bằng thuyền, lúc sương mù đêm khuya để tránh tai mắt công an, kẻ dữ. Thoạt đầu họ đi bằng những chiếc thuyền taxi nhỏ để ra ghe lớn hơn mà thường là chứa khẳm người. Họ ra đi với một hy vọng tấp vào được một bến bờ nào đó của vùng biển đông.

Trên ngọn núi cao nhất của Vũng Tàu, nơi hiện có một pho tượng Jesu thật lớn, thấy có nhiều băng ghế nghỉ chân dọc đường ngoằn ngèo dẫn lên núi. Những ghế này là do những người vượt biên khi trước, giờ trở về thăm lại Vũng Tàu và hiến tặng như để cám ơn đã có được chuyến đi vượt biên thành công.  
Nhìn sự hồi xuân của tôn giáo tại vùng đông nam Á châu này, người ta cũng hồi tưởng lại vào thế kỷ thứ 19 đã có nhiều phản ứng chống lại Thiên chúa giáo một cách dữ dội mà tiêu biểu là trong dụ cấm đạo của vua Tự Đức đã cho „Đạo“ đây là đạo của phương Tây. „Đạo này cấm đoán việc thờ phật, ông bà, thánh thần, ma quỷ. Vì vậy đạo công giáo từ phương tây là sai lầm, làm hại đến linh hồn con người và phá vỡ mọi truyền thống dân tộc“.

Có một thứ mà dưới ánh mắt một người phương Tây khó tiêu hóa nổi là những thứ biểu hiện niềm tin tôn giáo như ảnh các thánh, chuỗi hạt, thánh giá… mang phong cách ấu trĩ. Chỗ nào người ta cũng thấy đầy những tượng màu sắc lòe loẹt, kể cả trong nhà thờ. Tôi và người bạn Việt đi chung, anh ta cũng từ Đức sang, cùng đồng ý với nhau là những thứ này quả tình không hợp nhãn chúng tôi, nhưng phải tôn trọng thôi. Dẫu sao Giáo hội đang sống tại Việt Nam, niềm tin của họ chính là sức mạnh vô song.  


(chuyển dịch ThànhLQ)

nguồn:http://viettudomunich.blogspot.de/2015/02/mua-xuan-ton-giao-tai-viet-nam-rupert.html

25/1/15

Ngày gặp mặt thương phế binh VNCH đầu năm 2015

20/01/2015

Rất đáng tri ân, rất đáng hãnh diện

Ngô Nhân Dụng

Biết ơn người làm ơn cho mình là truyền thống văn hóa, đạo đức không phải chỉ có ở người Việt. Và vô ơn bạc nghĩa với người làm ơn cho mình cũng không phải là thói xấu riêng của người Việt. Cả hai phẩm chất trên đều mang tính nhân loại. Nói cách khác, nó giống như một thứ “nhân chi sơ tính bản thiện” nằm trong thuộc tính nhân bản của mỗi con người bất kể màu da, ngôn ngữ, hay vùng miền văn hóa. Vấn đề là, vậy thì tại làm sao một thứ tài sản tinh thần quý giá như thế mà bị cả một cộng đồng dân tộc chối bỏ trong một thời gian dài? Xin thưa, bởi vì “lòng biết ơn” ấy đã được “giai cấp hóa”. Vâng! Một khi những giá trị tinh thần như tình yêu thương, lòng nhân ái, lòng biết ơn mang tính giai cấp thì tất yếu phải thực hiện phương châm “đấu tranh giai cấp”. Mà “đấu tranh giai cấp” luôn song hành với “chuyên chính vô sản”. Nội hàm của những từ ngữ này bị biến dạng. khái niệm bị đánh tráo, cuối cùng, chúng chỉ còn cái vỏ rỗng. Không một người Việt Nam có đầu óc bình thường, nghĩa là không mắc bệnh tâm thần, dù ở dạng chập cheng nhẹ, lại cảm thấy hứng thú khi được tiếp xúc với thứ vỏ rỗng văn hóa, đạo đức. Vì đó là đồ giả, đồ ngụy tạo, được hình thành, nuôi dưỡng bởi thứ tà thuyết đã có một thời làm mê hoặc một bộ phận nhân loại.
Dễ hiểu là, thứ tà thuyết ấy có hại như thế nào. Với dân tộc Việt, nó là cú đòn chí mạng đánh vào tâm thức mỗi người. Nó như một loại độc dược, lỡ uống vào, sẽ làm ta quên đi mình vốn là con người, để rồi vô tình nhắm mắt làm những việc không phải của con người, trong đó có sự vô ơn bạc nghĩa.
Bài viết của nhà nghiên cứu Ngô Nhân Dụng đã nêu đúng hiện trạng trên với những dẫn chứng đầy sức thuyết phục. Chẳng những thế, ông còn thẳng thắn chỉ ra nguyên nhân dẫn đến hệ lụy trên. Có điều băn khoăn là, hình như nhà nghiên cứu lạc quan hơi sớm. Chúng ta hãy chờ xem, không phải với mỗi người dân, mà là các bậc “đỉnh cao trí tuệ” đang thay mặt “Thiên triều”, “thế thiên hành đạo” ứng xử ra sao không chỉ với các anh hùng liệt sĩ trong các trận hải chiến Hoàng Sa và Trường Sa, mà còn với cả những anh hùng liệt sĩ trong cuộc chiến biên giới đẫm máu giữa hai người anh em cùng ý thức hệ tháng hai năm 1979…
Bauxite Việt Nam


Chúng ta đã được thấy nhiều lần những dòng chữ này: “Cảm ơn anh, người thương binh Việt Nam Cộng hòa”. Nhưng lần đầu tiên thấy những hàng chữ đó trong một hội trường ở ngay trong thành phố Sài Gòn, ta phải rưng rưng cảm động. Lần đầu tiên, sau 40 năm!
Tu viện Dòng Chúa cứu thế Sài Gòn đã thực hiện được một việc chưa người nào làm được, dù ai cũng muốn làm: Bày tỏ lòng tri ân các thương binh Việt Nam Cộng hòa. Có cả quý vị đại diện của Giáo hội Phật giáo thống nhất, Giáo hội Cao Đài, họ thay mặt tất cả những người đã sống ở miền Nam trước năm 1975, thay mặt cho cả những người dân miền Nam đang sống ở nước ngoài. Có thể thấy như một cuộc họp mặt gia đình. Gia đình nào ở miền Nam hầu như cũng đóng góp ít nhất một người trong danh sách những chiến sĩ đáng được tri ân, người còn sống cũng như đã qua đời. Ðại gia đình dân miền Nam đã cùng trải qua một hoạn nạn, hoạn nạn chung của đất nước, đã cùng chịu đựng một cuộc sống đau khổ, nhưng giờ đây cũng đang chia sẻ với nhau cùng một nỗi vui mừng và hy vọng.
Linh mục Phạm Trung Thành đã nói giúp chúng ta: “... những lời tri ân gửi đến các anh, những người đã hy sinh vì tự do, hòa bình, cho người dân miền Nam”. Những lời đó, suốt 40 năm qua, chúng ta đã nói thầm, cho một mình nghe. Một ngàn anh chị em thương binh, từ Phú Yên, Khánh Hòa, Đak Lak cho tới Bình Dương, Sóc Trăng họp mặt tại Dòng Chúa cứu thế. Linh mục giám tỉnh Dòng Chúa cứu thế chuyển tới anh em “sứ điệp yêu thương, hòa bình và bác ái”. Ý nghĩa rõ ràng: Tri ân các thương binh miền Nam vì yêu thương, vì hòa bình, không phải để nuôi hờn oán, gây thù hận với anh em bộ đội miền Bắc. Nhưng đằng sau những nét mặt, nụ cười của các thương binh, chúng ta thấy hình ảnh của cả triệu người đã mang sắc phục quân đội, nghĩa quân, cảnh sát Việt Nam Cộng hòa. Nhìn những khuôn mặt tươi cười rạng rỡ của anh chị em thương binh và nghe những lời tri ân trong hai buổi họp mặt, chúng ta có thể chia sẻ niềm vui và hãnh diện của họ. Họ đều xứng đáng được tri ân. Họ đều đáng được hãnh diện. Gia đình, con cháu họ đều xứng đáng được tri ân và hãnh diện.
Ðiều đáng hãnh diện thứ nhất, là cuộc chiến đấu mà họ theo đuổi, cuộc chiến đấu khiến nhiều người phải hy sinh mạng sống, cuối cùng đã được lịch sử chứng minh là chính đáng. Vì vậy cho nên, người dân bình thường muốn bày tỏ lòng biết ơn, dù phải đợi 40 năm. Trong đó có cả các người dân miền Nam chưa đầy 40 tuổi. Khi Linh mục Phạm Trung Thành thay mặt chúng ta ca ngợi các chiến sĩ đã “hy sinh vì tự do”, những từ ngữ trừu tượng như “tự do”, “hy sinh” đều hiện lên thành sự thật, cụ thể, đã được chiêm nghiệm. Chỉ khi không còn được tự do, người dân miền Nam mới thấy mình đã mất quá nhiều thứ đáng quý.
Thí dụ khi bị đuổi khỏi ngôi nhà mình ở, đồ đạc trong nhà bị chiếm đoạt, phải kéo nhau đi “kinh tế mới” rồi về sống dưới gầm cầu, trên lề đường, trong xó chợ, người dân miền Nam mới hiểu rằng trước đây mình được sống yên ổn chính vì nhờ những người lính đã hy sinh để cho mình được sống. Cũng như khi phải hồi hộp lo lắng suốt 24 giờ không biết lúc nào công an sẽ đột nhập nhà mình lục soát từ trên xuống dưới. Như khi phải nộp tiền thì con cái mới được vào trường công lập, từ bậc tiểu học. Khi vào bệnh viện công gọi là “nhà thương thí” vẫn phải đút lót mới được dùng bông, dùng kim chích. Hay khi nhìn đám thiếu nữ cùng tuổi con gái mình phải bày hàng trong khách sạn cho đàn ông Ðài Loan, Trung Quốc, Hàn Quốc ngắm nghía, cò kè bớt một thêm hai. Hay khi ruộng đất của mình bị chiếm đoạt để sang tay cho bọn tư bản đỏ, phải tự đốt mình, hoặc tự cởi truồng ra phản kháng, v.v… Những lúc đó, người dân miền Nam mới nhớ tiếc những ngày xa xưa cuộc sống của mình còn được những người lính Cộng hòa bảo vệ. Những thứ nhỏ hay lớn, mà người dân miền Nam được hưởng trước năm 1975, khi mất đi đều thấy là đáng quý. Vì tất cả đều được hưởng như những quyền sống tự nhiên. Ðó là quyền sống có phẩm giá. Những thứ kể trên cộng lại chính là phẩm giá con người, trước năm 1975 phẩm giá của mình được kính trọng nhờ những người lính Cộng hòa bảo vệ. Trước năm 1975, đồng bào chúng ta ở miền Bắc không biết những thứ người miền Nam được hưởng. Họ không được tự do thông tin, họ bị bưng bít. Họ bị lừa gạt. Nhưng sau 1975, ai có dịp so sánh cũng nhận ra sự thật, từ Dương Thu Hương tới Tô Hải, Trần Ðĩnh… Cho nên, bây giờ nhớ lại, người dân miền Nam muốn đứng ra làm nhân chứng, muốn nói dõng dạc, rằng những người lính Cộng hòa rất đáng được tri ân. Họ rất đáng hãnh diện.
Niềm hãnh diện còn lớn lao hơn nữa vì được lịch sử cả loài người làm chứng, từ năm 1989. Bức tường Berlin sụp đổ khiến bộ mặt thật của chế độ Cộng sản trên toàn thế giới bị lộ ra. Ðó là một chế độ thất bại hoàn toàn về kinh tế, một chế độ chính trị độc tài man rợ, chỉ đứng vững được vì bắt dân sống trong tối tăm, dốt nát, và ngày đêm bị công an đe dọa. Chính người dân sống trong các nước Cộng sản, cả hàng ngũ lãnh đạo tại các nước đó, đã đứng lên xóa bỏ chế độ vừa bất nhân vừa bất lực này. Các cuộc cách mạng nhung đó chứng tỏ công chiến đấu, hy sinh của những người lính Cộng hòa thực là chính đáng. Những ai đã đổ máu để ngăn cản không cho chế độ Cộng sản bành trướng đều đáng được vinh danh. Tất cả các chiến sĩ Cộng hòa, những người còn sống, người bị thương, và những người đã chết, đã giúp người dân miền Nam được ít nhất 20 năm không phải sống dưới ách độc tài Cộng sản. Nhờ thế, sau năm 1975, đồng bào ngoài Bắc mới có dịp nhìn và so sánh. Và nếp sống thuần hậu được giữ gìn tại miền Nam mới còn để lan tràn, đến khi đồng bào miền Bắc cũng biết nói “xin lỗi”, nói “cảm ơn,” nói “dễ thương”.
Nhưng bây giờ không phải là lúc nhìn lại quá khứ để than tiếc dân tộc mình không may mắn như dân Ðông Ðức, dân Nam Hàn. Bốn mươi năm đủ dài để chúng ta có thể quên quá khứ, xóa bỏ những tình cảm mị hoặc chia rẽ lòng người. Như anh Hoàng Văn Ðiểm, cựu thiếu úy Thủy quân lục chiến nói trong buổi lễ Tri ân tại Dòng Chúa cứu thế vừa qua: “Sau 40 năm tôi ước ao nhà nước đừng chia rẽ lính Việt Nam Cộng hòa và lính Cộng sản; vì chúng ta đều là dân Việt Nam”.
Thực ra, cái gì đã chia rẽ dân Việt Nam? Ðó là một chủ nghĩa mà năm 1989 đã bị loài người vạch mặt giả trá. Ðảng Cộng sản Việt Nam đã “học tập” Stalin, Mao Trạch Ðông, gieo rắc hận thù, chia rẽ dân Việt hơn 80 năm qua. Bây giờ mọi người Việt Nam có thể cùng ngẩng đầu lên, nhìn rõ mặt nhau, hướng về tương lai, nhận rõ đâu là kẻ thù nguy hiểm nhất cho dân tộc. Ðó là đế quốc Trung Hoa đỏ, đeo cái mặt nạ chủ nghĩa Cộng sản. Chúng ta phải đoàn kết chống lại kẻ thù chung đó.
Những thương binh Việt Nam Cộng hòa đáng được tri ân. Nhưng điều quan trọng hơn là chúng ta phải tiếp tục công việc mà họ đã phải bỏ nửa chừng, từ năm 1975. Phải thực hiện mục tiêu mà họ đã theo đuổi; là xây dựng một nước Việt Nam tự do dân chủ. Cuộc chiến tranh đã khiến hai triệu người Việt chết, trong đó có những người lính miền Nam cũng như các bộ đội miền Bắc. Chúng ta, những người còn sống, ở miền Bắc cũng như miền Nam, chẳng những mang nợ với các liệt sĩ đó, mà còn mang nợ hương linh các đồng bào đã chết vì bom đạn vô tình, hay khi vượt biển tìm tự do. Nói như Abraham Lincoln, tại nghĩa trang Gettysburg ngày 19 tháng 11 năm 1863: “Chúng ta phải quyết tâm làm sao cho những người đã chết không phải ngậm ngùi thấy mình chết vô ích” (That these dead shall not have died in vain).
Bốn mươi năm sau khi chiến tranh chấm dứt, nếu dân tộc Việt Nam vẫn chưa được sống tự do dân chủ, chúng ta vẫn còn mang mối nợ lớn với những người đã chết. Nếu nước Việt Nam vẫn còn nghèo nàn, lạc hậu, thua kém cả Miến Ðiện tới Campuchia, chúng ta vẫn chưa làm tròn nhiệm vụ của mình. Nếu quân Cộng sản Trung Hoa còn tung hoành từ Vịnh Bắc Việt tới đáy Biển Ðông, coi tổ tiên dân Việt không có chút chủ quyền nào, thì những chiến sĩ đã chết suốt 15 năm chiến tranh, đã chết trong trận Hoàng Sa năm 1974, trận Gạc Ma năm 1988, họ vẫn còn ôm “mối hận ngàn thu”.
Sau buổi lễ tri ân ở Dòng Chúa cứu thế tuần qua, cuối tuần này chúng ta phải làm lễ tưởng niệm các chiến sĩ Việt Nam đã hy sinh bảo vệ Hoàng Sa ngày 19 tháng 1 năm 1974. Ðồng thời, phải truy điệu các chiến sĩ Việt Nam đã hy sinh khi quân Trung Cộng cướp Trường Sa năm 1988. Tất cả những người khi chết còn nghĩ mình đang chiến đấu cho dân tộc Việt Nam, đều đáng được tri ân. Những người đã chết sẽ giúp người còn sống tìm đến nhau, thương yêu, đoàn kết với nhau. Một giọt máu đào hơn ao nước lã, kể cả thứ nước lã “16 chữ vàng”.
Có thể nhắc lại tiếp những lời Abraham Lincoln, sau khi nguyện “không để một ai chết uổng”, ông nói tiếp: “Chúng ta phải quyết tâm sao cho đất nước này... được phục sinh trong tự do - và cho chính quyền của dân, do dân, vì dân, không tiêu tan trên trái đất” (That this nation, under God, shall have a new birth of freedom - and that government of the people, by the people, for the people, shall not perish from the earth). Với lời nguyện này, chúng ta tỏ lòng tri ân những chiến sĩ đã hy sinh. Sẽ đến ngày nước Việt Nam được phục sinh trong tự do. Theo gương Nguyễn Trãi, lúc đó chúng ta có thể lại công bố: Hận ngàn thu rửa sạch làu làu!
N.N.D.

Ngày gặp mặt thương phế binh VNCH đầu năm

VRNs (12.01.2015) – Sài Gòn – Hôm nay 12.1, đã diễn ra buổi gặp mặt và phát quà cho hơn 1000 thương phế binh VNCH tại Trung Tâm Mục Vụ thuộc DCCT Sài Gòn.
Buổi gặp mặt có sự hiện diện của cha Vinhsơn Phạm Trung Thành, Giám tỉnh DCCT, và một số linh mục trong Dòng. Ngoài ra còn có quý chức sắc trong Hội Đồng Liên Tôn Việt Nam, như Hòa Thượng Thích Không Tánh, Mục sư Nguyễn Hoàng Hoa, Nguyễn Mạnh Hùng, Lê Quang Du và Chánh Trị Sự Hứa Phi, Bạch Phụng, Nguyễn Kim Lân đại diện cho Cao Đài Chơn Truyền.
Một số quý ân nhân và hơn 50 anh chị em tình nguyện viên thuộc các nhóm khác nhau tham gia làm công việc tiếp đón, hướng dẫn trong buổi gặp mặt.
Ngày họp mặt diễn ra với nhiều hoạt động như giao lưu văn nghệ, phát quà.


Ngày gặp mặt được chia thành hai buổi, sáng và chiều. Buổi gặp mặt ban sáng có khoảng trên 700 ông thương phế binh VNCH, và buồi chiều có khoảng trên 300.


Các tình nguyện viên trợ giúp các ông thương phế binh không tự mình đi lại được

Với số lượng các ông thương phế binh khá đông nên việc dò tên mất khá nhiều thời gian. Mỗi ông thương phế binh có thẻ đeo với thông tin, họ tên và số quân


Các tình nguyện viên mặc áo và đội nón đồng phục. Hơn 50 tình nguyện viên đã tham gia phục vụ trong ngày gặp mặt này.

Các tình nguyện viên phục vụ hết mình: hướng dẫn, đẩy xe lăn, cõng quý ông trên lưng…để giúp các ông lên hội trường tham gia buổi gặp mặt.

Toàn cảnh hội trường, nơi diễn ra buổi họp mặt ban sáng và chiều ngày hôm nay. Ngày gặp mặ được chia thành hai buổi, ban sáng có hơn 700 ông, buổi chiều hơn 500 ông.


Quý chức sắc trong Hội Đồng Liên Tôn đến tham dự buổi gặp mặt nhằm nâng đỡ tinh thần, lắng nghe và chia sẻ với quý ông thương phế binh.

Giao lưu văn nghệ, chia sẻ về đời người lính và một thời oai hùng với bao ước mơ cao đẹp cho quê hương đất nước

Được trân trọng, lắng nghe và gặp gỡ anh em đồng đội là niềm vui lớn nhất trong ngày gặp mặt


Cha Vinhsơn Phạm Trung Thành, Giám Tỉnh DCCT, người trực tiếp tổ chức, điều hành buổi gặp mặt phát các phần quà cho các ông thương phế binh. Mỗi phần quà gồm 1 triệu đồng Việt Nam (~$50USD) và một phần bánh. Số tiền này từ lòng quý mến của nhiều cá nhân đối với người lính VNCH.

Mục sư Hoàng Hoa trao phần quà cho các ông thương phế binh


VRNs

11/1/15

Ca sĩ nổi danh tại VN >Nguyễn T Kim Liên



KimLiên Thị Nguyễn

Chào bà con FB!
Để " chúc mừng" cho phiên họp Quốc Hội của nước VN chxhcn, sẽ" thành công "mỹ mãn.
Tôi xin hát tặng bà con bài hát CHO ĐỒNG BÀO TÔI.
Nhạc của cố Nhạc Sĩ Nguyễn Đức Quang.
Lời của bài hát nầy tôi thấy rất hay rất" tâm tư", nó diễn tả rất đúng cuộc sống nơi " thiên đường " mà tôi đang sống.
Xin cảm ơn người Nhạc Sĩ đã đặt lời cho bài hát nầy.
Xin mời bà con cùng nghe.

Cho đồng bào tôi: Nhật Lâm, Đặng Thế Luân trình bày