3/5/15

Úc Châu: Quốc Hận 30.04.2015

Hình ảnh ngày Tưởng Niệm 30-4 trước Quốc Hội tại Ottawa, Thủ Đô nước Canada.  

Huong 323

Đúng sáng ngày 30-4-2015, rất đông người VN từ các nơi kéo về Thủ Đô nước Canada để dự Lễ Quốc Hận 30-4

Đặc biệt là Quốc Hội Canada đã treo cờ rủ trong Ngày Lể Tưởng Niệm 30-4 .





oàn người xếp hàng đi tới Quốc Hội trên đường phố Thủ đô Canada.











Đoàn đã vào sân Quốc Hội.... phía sau đoàn còn rất dài trên đường.







Lửa Tưởng Niệm.

















Ngày Quốc Hận thứ 40 - Từ Melbourne đến Canberra

Bốn mươi năm qua tinh thần chống cộng càng ngày càng lan rộng ra. Nhiều người cứ nghĩ rằng với thời gian, với việc Mỹ bãi bỏ lệnh cấm vận thương mại đối với Việt Nam, với số lượng Người Việt về Việt Nam hàng năm, với việc đầu tư của các công ty ngoại quốc vào Việt Nam, với sự "yên lặng" của một số tổ chức đấu tranh,... thì tinh thần chống cộng sẽ giảm đi. Nhưng không! Tinh thần chống cộng không giảm đi mà ngược lại càng ngày càng mãnh liệt hơn trước.

Dựa vào đâu mà nói như thế?!

Trong những thập niên đầu sau ngày 30/04/1975 tinh thần chống cộng của cộng đồng Người Việt hải ngoại bùng cháy và dâng cao như ngọn lữa rừng, trong lúc đó tại Việt Nam, dưới họng súng AK hàng triệu người dân cúi đầu, câm lặng, lầm lũi sống trong nổi khiếp sợ. Lúc bấy giờ cộng đồng Người Việt hải ngoại cần phải thổi bùng lên ngọn lữa đấu tranh vừa để chuyển lửa về Việt Nam, vừa để nung nấu tinh thần yêu nước. Rồi từ đó ngọn lửa đấu tranh đã bắt đầu nhen nhúm và đã và đang bắt đầu bùng cháy khắp nơi tại Việt Nam. Từ việc tỉnh ngộ của các cán bộ, đảng viên cao cấp, các bậc trí thức qua các bài viết, cái lời phát biểu cùng những hành động mạnh mẽ, cho đến việc tranh đấu quyết liệt đòi tự do, dân chủ, nhân quyền của các thế hệ sinh ra và lớn lên sau chiến tranh. Những người thuộc các thế hệ trẻ là những người chưa bao giờ sống dưới thời VNCH nhưng đã can đảm lớn tiếng tung hô "VNCH muôn năm" hay trân quý huy hiệu QLVNCH và ấp ủ lá Cờ Vàng là vì họ biết sáng suốt so sánh giữa 2 chế độ qua việc chứng kiến những sự kiện xảy ra hàng ngày, qua sự tìm hiểu, suy nghĩ và kinh nghiệm của thế hệ đi trước. Trong những năm gần đây, ngọn lữa đấu tranh đòi quyền bảo vệ đất nước, đòi quyền lợi của người dân,..., đã lan tỏa khắp nơi dưới hình thức các cuộc chống đối, biểu tình với số lượng tham dự lên đến hàng chục ngàn người.

Có thể nói, tinh thần chống cộng vào những thập niên 80, 90 chỉ có ở 1, 2 triệu Người Việt tỵ nạn CS nhưng nay cái tinh thần đó đã lan rộng đến 90 triệu người dân trong nước. Như vậy đâu có nói ngoa khi bảo rằng "Tinh thần chống cộng không giảm đi mà ngược lại càng ngày càng mãnh liệt hơn trước". Khi nhìn vào cường độ của ngọn lữa đấu tranh hiện nay mà cho rằng tinh thần chống cộng của Người Việt hải ngoại giảm đi là không có cái nhìn. Lúc trước, khi người dân trong nước còn phải thu mình sống trong tăm tối, sợ hải thì cộng đồng Người Việt hải ngoại cần phải thổi bùng ngọn lữa đấu tranh để soi sáng và cổ động tinh thần, nhưng nay ngọn lữa ấy đã lan tỏa khắp cả nước thì vai trò của Người Việt hải ngoại chỉ còn thu hẹp lại thành một ngọn lữa mồi và chuyển sang một đường hướng tranh đấu khác tuy "thầm lặng" nhưng mang đến nhiều hiệu quả để hỗ trợ cho 90 triệu dân trong nước.

Quả đúng như thế, tinh thần chống cộng không giảm đi mà ngược lại càng ngày càng mãnh liệt hơn trước, khi có hàng ngàn người từ khắp các tiểu bang/lãnh thổ Úc Châu kéo về trước tòa đại sứ VC tại Canberra vào dịp tưởng niệm 40 năm Ngày Quốc Hận để vạch mặt, lên án, kết tội chế độ cộng sản, một chế độ độc tài do một băng đảng vừa ác vừa ngu cầm quyền, tham nhũng công khai từ trên xuống dưới, là nguyên nhân của bao mất mát, đau thương, oan nghiệt và đã đưa đất nước Việt Nam đi đến chổ phá sản từ đất đai, biển đảo, tài nguyên thiên nhiên, môi trường, kinh tế, xã hội, giáo dục,... cho đến tinh thần, đạo đức của con người - hoàn toàn bị băng hoại. Những năm về trước thì chỉ có những người thuộc thế hệ thứ nhất và 1.5 trong đoàn biểu tình, nhưng những năm sau này, trong số hàng ngàn người tham dự có cả các du học sinh (từ trong nước), các em tỵ nạn với chiếu khán tạm thời (bridging visa) và các bạn trẻ sinh ra và lớn lên tại Úc.

Một rừng Cờ Vàng vây quanh tòa đại sứ VC đã nói lên tinh thần chống cộng của Người Việt Tự Do tại Úc Châu, nói riêng, và của cộng đồng Người Việt hải ngoại, nói chung. Vắng bóng đã lâu, nay cô Thanh Trúc tái xuất hiện trong dịp 40 năm Ngày Quốc Hân, đã hâm nóng cuộc biểu tình với hàng ngàn người cùng nhau hô to đả đảo CSVN và đòi Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền cho Việt Nam. Người điều hợp cuộc biểu tình là ông Nguyễn Thế Phong, ông Trần Nhân và ông Nguyễn Toàn đã lần lượt mời các vị chủ tịch/đại diện của CĐNVTD liên bang, tiểu bang và lãnh thổ lên phát biểu với những đề tài nói về cái hệ luỵ tồi tệ, đớn đau, nhục nhã nhất mà CSVN đã gây ra cho dân tộc và đất nước Việt Nam.

- LS Võ Trí Dũng (CT CĐNVTD liên bang Úc Châu): "VN sau 40 năm cai trị của đảng cộng sản VN"
- Ông Lê Công (CT CĐNVTD/ACT): "Những Hậu Quả mà CSVN gây ra cho dân tộc VN"
- TS Hà Cao Thắng (CT CĐNVTD/NSW): "40 năm bịt mắt và bịt miệng của đảng CSVN - tình trạng của báo chí, truyền thông và giáo dục hiện nay tại VN"
- Ông Nguyễn Văn Bon (CT CĐNVTD/VIC): "Sự thật và bằng chứng vi phạm nhân quyền của VN hiện nay - thuyền nhân tỵ nạn vẫn còn đến Úc sau 40 năm"
- Ông Vũ hải Vân (PCT CĐNVTD/QLD): "Những cái nhất của VN sau 40 năm cai trị của đảng CSVN"
- Ông Đoàn Công Chánh Phú Lộc (CT CĐNVTD/SA): "Vai trò và tầm quan trọng của cộng đồng người Việt hải ngoại trong công cuộc tranh đấu cho dân chủ và nhân quyền trong nước"
- BS Nguyễn Anh Dũng (CT CĐNVTD/WA): "Nền y tế VN sau 40 năm của CS"
- Bà Trần Hương Thủy (CT CĐNVTD/ Wollongong): "Thảm trạng và tương lai của phụ nữ và trẻ em VN sau 40 năm cai trị của đảng CSVN"

Người cuối cùng lên phát biểu là bạn trẻ Lê Xuân Đôn (Tổng Hội Sinh Viện VN Úc Châu) với đề tài "40 năm (dưới chế độ độc tài toàn trị của CSVN) là quá đủ" đã thay mặt cho các thế hệ sinh ra sau ngày 30/04/1975 nói lên sự quan tâm đến quê hương và dân tộc với một tấm lòng thật trong sáng và đầy nhiệt huyết.

Có lẽ thú vị nhất là phần nói chuyện của BS Nguyễn Anh Dũng về "Nền y tế VN sau 40 năm của CS", của "đỉnh cao trí tuệ", của một chế độ "chẳng hề xấu hổ chút nào vì ngu" (CHXHCNVN) với những mẩu chuyện thật và kinh nghiệm bản thân đã cho đồng bào những trận cười thật thích thú.

Xen kẽ giữa các phần phát biểu là những khẩu hiệu đả đảo CSVN, đòi Tự Do Nhân Quyền cho VN và những bài hát đấu tranh ca vang dưới một bầu trời nắng ráo, trong xanh - màu xanh hy vọng.

Như thông lệ hàng năm, sau khi chấm dứt cuộc biểu tình, mọi người đều tề tựu về tượng đài Chiến Tranh Việt Nam (Australian Vietnam Forces National Memorial) để đặt vòng hoa bày tỏ lòng tri ân đến những chiến sĩ Úc Việt đã nằm xuống hay đã hy sinh một phần thân thể trong cuộc chiến tại Việt Nam. Tại đây LS Võ Trí Dũng, ông Nguyễn Văn Thanh (Chủ Tịch Hội CQN/QLVNCH/UC), Dân Biểu Craig Kelly và Dân Biểu Chris Hayes, trong lời phát biểu, đã nhắc đến cuộc chiến với sự hy sinh của hàng triệu người trong đó có 521 chiến binh Úc, rồi đến ngày 30/04 khi Miền Nam Việt Nam rơi vào tay CSVN với hàng triệu người bị tù tội và hàng triệu người bỏ nước ra đi. Những người may mắn đến được bến bờ tự do, sau khi xây dựng lại cuộc sống trên quê hương thứ hai đã không quên người dân Việt đang sống trong cảnh lầm than tại quê nhà, và luôn kiên trì tranh đấu cho một Việt Nam không còn chế độ CS.

Chuyện bên lề:
  1. CSVN thường tuyên truyền, rêu rao là Người Việt hải ngoại mỗi lần đi biểu tình thì được phát $50 và 1 ổ bánh mì. Nhưng bây giờ người dân trong nước đã biết rõ được sự thật qua những nhân chứng như du học sinh, thân nhân, ban bè đi ra nước ngoài. Đồng bào đi biểu tình phải tự xuất tiền túi lo cho việc ăn ở và đi đường. Riêng dân Melbourne thì phải đóng mỗi đầu người $40. Còn phần ăn uống thì, không ai bảo ai, không chỉ lo cho riêng mình mà còn lo cho cả những người đồng hành. Ngay trên xe hay mỗi lần đến các trạm dừng chân thì cùng mời nhau nào chè, cháo, cơm, xôi, bánh ngọt, bánh mì, mì gói, kẹo, bánh, trái cây,..., đã nói lên cái tình đồng bào thắm thiết. Hàng năm, Melbourne thường chỉ có 2 xe buýt đi Canberra biểu tình vào dịp 30/04, nhưng năm nay là 40 năm Ngày Quốc Hận, để đáp ứng tấm lòng của đồng bào, CĐ đã phải tăng gấp đôi số xe buýt, 4 chiếc với trên 200 người già trẻ, lớn bé - có các vị cao niên đã trên 80, 90 tuổi và cũng có các em lần đầu tiên tham gia.
  2. Hai ngày cuối tuần 25 và 26 tháng 04 thật là bận rộn, nhất là người dân Melbourne. Năm nay (2015) đánh dấu 100 năm Anzac Day, một ngày lễ rất quan trọng của Úc (tương đương với Ngày Quân Lực 19/6 của VNCH). Rạng sáng (5, 6 giờ) ngày 27/04 đã phải có mặt tại buổi lễ Hừng Đông (Dawn Service), rồi từ 9 giờ cho đến trưa là cuộc diễn hành. Sau đó là đi dự buổi Đại Nhạc Hội "Thank You Australia" để hãnh diện về nghĩa cử "uống nước nhớ nguồn" của cộng đồng Người Việt Úc Châu. Và phải ra về vào giữa chường trình để về nhà vội vã thay áo quần, ăn uống qua loa, gởi gắm con cái, rồi khăn gói lên đường (vào rạng sáng 26/04) để đi biểu tình tưởng niệm Ngày Quốc Hận thứ 40 tại Canberra. Thời gian đi và về là 24 giờ đồng hồ. Về lại Melbourne thì đã sang qua ngày Thứ Hai 27/04, vậy là chỉ nghĩ ngơi được vài giờ đồng hồ rồi là phải vùng dậy đi làm. Mệt thật nhưng nghĩ lại bao gian khổ, cay đắng mà người dân Việt phải chịu đựng thì cái mệt này chẳng thấm vào đâu.


Melbourne & Canberra - 40 Năm Quốc Hận
25, 26/04/2015
nguồn: http://www.lyhuong.net/uc/index.php/30-04/4110-4110
Một số hình ảnh của 40 năm Ngày Quốc Hận tại Canberra



Từ nhà tù đến Nhà Trắng

 Blogger Điếu Cày: Từ nhà tù đến Nhà Trắng


* Video phụ đề tiếng Việt phần phát biểu trước báo chí của tổng thống Obama sau cuộc gặp gỡ với blogger Điếu Cày

CTV Danlambao - Ngày 1/5/2015, tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama đã có buổi gặp gỡ thân mật với blogger Điếu Cày - Nguyễn Văn Hải cùng hai nhà báo Fatima Tlisova, Lily Mengesha đến từ Nga và Ethiopia.
Buổi hội luận đánh dấu Ngày Tự Do Báo Chí Quốc Tế được diễn ra tại Phòng Roosevelt, trong khuôn viên Nhà Trắng. 
Người sáng lập Câu lạc Bộ Nhà Báo Tự Do đã trực tiếp trao tận tay cho tổng thống Obama bản danh sách các tù nhân lương tâm, đồng thời kêu gọi Hoa Kỳ ủng hộ cuộc đấu tranh đòi nhân quyền tại Việt Nam.
Sau khi kết thúc buổi gặp riêng với blogger Điếu Cày, tổng thống Obama đã có bài phát biểu quan trọng trước giới truyền thông nhân ngày Tự do Báo Chí Quốc Tế 3/5 sắp tới.
Dưới đây là nội dung bài phát biểu được lược dịch sang tiếng Việt:
Obama: Như các bạn đã biết, chủ nhật tới sẽ là ngày Tự do Báo chí Thế giới. Đây là ngày mà chúng ta tái khẳng định về vai trò sống còn của tự do báo chí đóng góp cho nền dân chủ. Tự do báo chí cũng chiếu rọi ánh sáng trước những thách thức tàn ác, viết lên câu chuyện của hy vọng vẫn đang hiện hữu ở nhiều quốc gia trên thế giới.
Các nhà báo đã giúp cho người dân chúng ta có cơ hội để biết sự thật về đất nước, về chính bản thân và về chính phủ của chúng ta. Điều đó giúp chúng ta tốt hơn và mạnh mẽ hơn. 
Những nhà báo cũng đã cất tiếng nói cho những người không thể nói, họ tố cáo bất công và đồng thời cũng ảnh hưởng đến những lãnh đạo như tôi phải có trách nhiệm.
Tuy nhiên, ở rất nhiều nơi trên thế giới, tự do báo chí vẫn đang bị tấn công bởi những chính phủ trốn tránh sự thật hoặc nghi ngại thẩm quyền của công dân trong việc ra quyết định. Các nhà báo vẫn đang bị sách nhiễu, thậm chí bị giết hại. Truyền thông độc lập bị đóng cửa. Những tiếng nói bất đồng bị bịt miệng. Và tự do ngôn luận bị dập tắt.
Đó là lý do tại sao tôi thực sự cảm kích và trân trọng khi được cơ hội lắng nghe từ ba nhà báo ở đây, những người với lòng quả cảm đáng kinh ngạc trong những hoàn cảnh hết sức khó khăn.
Cả ba nhà báo đến từ những quốc gia vẫn cấm đoán nghiêm ngặt tự do báo chí. Họ từng bị bỏ tù và sách nhiễu. Họ đang phải tị nạn ở Hoa Kỳ. Và chúng ta chào đón cả ba nhà báo đến đây để được tiếp tục những sứ mệnh quan trọng.
Một cách ngắn gọn, tôi xin được giới thiệu ba nhà báo của chúng ta. Đây là bà Fatima Tlisova đến từ Nga. Bà là người đã đưa tin về các hoạt động quân sự tại khu vực Bắc Caucasus, cũng như các vụ mất tích và tham nhũng. Bà từng bị tấn công, bắt cóc và tra tấn. Hiện nay, bà làm việc cho đài Tiếng nói Hoa Kỳ và dành phần lớn thời gian để đưa tin về phiên tòa liên quan đến vụ đánh bom ở Boston. Chúng tôi đánh giá cao sự có mặt của bà Fatima ở đây.
Chúng ta cũng đang có Điếu Cày – đây là bút danh của ông, đến từ Việt Nam. Blogger Điếu Cày chuyên viết về nhân quyền và tự do tôn giáo, là tiếng nói đi đầu nhằm thúc đẩy nền tự do báo chí ở Việt Nam. Ông đã bị bỏ tù 6 năm và vừa được phóng thích vào tháng 10 năm ngoái.
Sau cùng, chúng ta có cô Lily Mengesha đến từ Ethiopia. Cô đã thắp lên ánh sáng cho những trẻ em bị lạm dụng, bị ép buộc làm cô dâu. Sau khi lên tiếng cổ vũ tự do báo chí, cô bị sách nhiễu và giam cầm. Hiện nay, cô đang làm việc với NED – Tổ chức Quốc gia Hỗ trợ Dân Chủ.
Tôi đã lắng nghe trực tiếp từ cả ba nhà báo, và tôi cho rằng tầm quan trọng của họ cũng là rất quan trọng với chúng ta, bao gồm chính phủ Hoa Kỳ. Họ đã lên tiếng nhân danh những giá trị của tự do ngôn luận.
Tôi cũng bày tỏ với cả ba nhà báo rằng, đây là những quốc gia mà chúng ta đã giao thiệp và đang thực hiện nhiều công việc. Chúng tôi cho rằng giao tiếp và ngoại giao là việc hoàn toàn hệ trọng đối với lợi ích quốc gia của Hoa Kỳ.
Nhưng một điều cũng quan trọng là chúng ta sẽ cất tiếng thay mặt cho những giá trị đã được thừa nhận trong Hiến pháp và Tuyên ngôn Nhân quyền Hoa Kỳ. Bởi lẽ chúng ta tin rằng đây không chỉ đơn giản là những giá trị của người Mỹ. Những giá trị cốt lõi vững chắc đã thừa nhận rằng việc bày tỏ quan điểm và lương tâm của bạn một cách ôn hòa là những quyền phổ quát của con người. Và sau cùng, điều này sẽ làm thế giới tốt đẹp và mạnh mẽ hơn khi lương tâm mỗi cá nhân cùng nền báo chí tự do được phá huy hết vai trò. 
Đây cũng là thời gian để chúng ta tưởng niệm và tôn vinh những nhà báo đang bị đày đọa trong ngục tù, bị sách nhiễu và gặp nguy hiểm... Và dĩ nhiên, chúng ta cũng tôn vinh những nhà báo đã phải mất đi cuộc sống của chính họ, đó là Steven Sotloff, James Foley, Luke Somers của tạp chí Charlie Hebdo bị sát hại ở Paris. 
Chúng tôi sẽ tiếp tục nỗ lực đòi trả tự do cho các nhà báo đang bi bỏ tù độc đoán, bao gồm Jason Rezaian của The Washington Post, người hiện đang bị giam cầm tại Iran.
Một lần nữa, tôi muốn gửi lời cảm ơn đến ba nhà báo có mặt ở đây để chia sẻ một cách rành mạnh và quả quyết về những thử thách họ đang phải đối mặt. Tôi muốn mọi người hiểu rằng đây sẽ tiếp tục là ưu tiên đối với Hoa Kỳ trong các chính sách đối ngoại, không chỉ là việc đúng phải làm, mà vì chúng tôi tin rằng đó cũng chính là lợi ích quốc gia của Hoa Kỳ.

Theo WhiteHouse.Gov

2/5/2015

2/5/15

Linh mục Phan văn Lợi: Ta sinh ra làm người đứng thẳng!

Linh mục Phan văn Lợi: Ta sinh ra làm người đứng thẳng!


Phát biểu trên đài OMV4TV 
ngày 30-04-2015

               1- Cha nghĩ gì về ngày 30 tháng 4? 

             Về ngày 30 tháng 4 năm nay, có rất nhiều điều để nói. Tôi chỉ xin bày tỏ vài cảm nghĩ.

             a- Trước hết là ba nhận định:
                       Nhận định thứ nhất, đây là một cuộc xâm lăng do đảng CSVN, theo lệnh CS Quốc tế, cụ thể là Nga và Tàu cộng, tiến hành đối với VNCH, một quốc gia chính danh, được quốc tế công nhận, nhằm mở rộng đế quốc đỏ xuống Đông Nam Á, chứ chẳng hề là một cuộc giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước.Cuộc xâm lăng này vừa vi phạm công pháp hoàn vũ, vừa vi phạm các hiệp định quốc tế về VN năm 1954 và 1973.

                       Nhận định thứ hai, đây là sự chôn vùi một chính thể dù còn bất toàn, nhưng vẫn là một chính thể dân chủ, có tam quyền phân lập, biết tôn trọng mọi nhân quyền và dân quyền, biết lo cho dân chúng được áo ấm cơm no. 
VNCH lúc ấy chỉ có thua Nhật Bản, còn thì ngang bằng hoặc hơn các nước Đông Nam Á.
                       Nhận định thứ ba, đây là bước khởi đầu cho việc áp đặt lên toàn thể Dân tộc và Đất nước một chế độ độc tài không những chuyên chế mà còn toàn trị: toàn trị chính trị, toàn trị kinh tế, toàn trị văn hóa, toàn trị xã hội, tiếp tục gây bao tang thương đổ vỡ cho người dân Việt Nam mãi tới hôm nay.

            b- Tiếp đến là ba nỗi đau.                        Nỗi đau thứ nhất là CS Hà Nội đã tàn phá cả miền Bắc lẫn miền Nam qua cuộc chiến tranh xâm lược, đẩy hàng triệu người dân hai miền vào chỗ chết để đảng CS chiến thắng, cướp đoạt tất cả giang sơn vào tay mình, khiến cho cả triệu nhân dân miền Nam phải bỏ nước ra đi và hàng chục triệu dân miền Bắc thấy mình bị lừa bịp trắng trợn. 

                       Nỗi đau thứ hai là trong 40 năm qua, đảng CS lần lượt cướp hết mọi tài sản tinh thần và vật chất của toàn dân. Tài sản tinh thần là các quyền tự do của con người và các quyền tư do của công dân. Mọi người VN đều biến thành nô lệ của đảng. Tài sản vật chất là mọi tài nguyên của đất nước, từ trên đất xuống dưới biển. Toàn thể đất đai đều thuộc quyền sở hữu của đảng. Mọi người VN đều biến thành kẻ ở thuê và làm thuê cho đảng. 

                       Nỗi đau thứ ba là vì chỉ cai trị đất nước bằng gian trá, bạo lực và duy ý chí, quản lý xã hội cách ích kỷ, tham lam và ngu dốt, đảng CS nay thất bại trên mọi mặt. Đang khi đó lại bị Tàu cộng khống chế, xâm nhập, trói buộc về chính trị, kinh tế, văn hóa, ngoài ra còn bị nhân dân vạch mặt, căm thù và muốn lật đổ, nên đảng CSVN sẵn sàng bán đứng đất nước cho Tàu cộng, chấp nhận để VN thành một tỉnh nhỏ của Tàu qua kế hoạch đã dự trù từ Hội nghị Thành Đô 1990.

            c- Tiếp nữa là ba quyết tâm: Thiển nghĩ                        quyết tâm thứ nhất là cộng đồng hải ngoại cần đoàn kết nên một để chống Cộng, bỏ qua những tranh cãi nhỏ nhen và tỵ hiềm nhỏ nhặt, biết hiệp nhất trong đa diện, xem cái chúng ta quan trọng hơn cái tôi, tôn trọng sự khác biệt trong phương cách đấu tranh miễn là có sự đồng nhất trong mục tiêu tranh đấu, trân quý những nỗ lực và thành tựu của nhau dù nhỏ đến đâu chăng nữa. 

                       Quyết tâm thứ hai là cộng đồng quốc nội cũng cần đoàn kết nên một để chống Cộng: đoàn kết bên trong các giới nông dân, công nhân, trí thức, tín đồ, các nhóm đối kháng dân chủ và các tổ chức xã hội dân sự. Các giới này cũng cần đoàn kết với nhau: thành phần quần chúng đông đảo thì thành lực lượng, thành phần ít ỏi nhưng có tri thức và tổ chức thì thành người hướng dẫn, hai bên giúp nhau thực thi quyền lực của nhân dân. 

                       Quyết tâm thứ ba là trong ngoài liên kết với nhau thành một, làm thành một Liên minh Dân tộc rộng rãi, để đương đầu với hai kẻ thù chung là đảng Việt cộng và đảng Tàu cộng vốn đang dựa lưng vào nhau để bảo vệ nhau. Đừng bao giờ nghe những giọng điệu hòa hợp hòa giải của Hà Nội. Hãy nhìn những sai lầm, tội ác và thất bại mà cả Việt cộng lẫn Tàu cộng đã gây ra cho đất nước 40 năm qua. 

            2- Cha có nhận xét gì về sự kiện đang xảy ra tại Dòng Chúa Cứu Thế Saigon? 

             Những gì đang xảy ra tại Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn sau ngày có Tân Giám tỉnh và ban lãnh đạo mới làm cho mọi người ngỡ ngàng và lo lắng, buồn bã và thất vọng. Phát súng nổ giữa trời quang là việc hủy bỏ cuộc quy tụ để khám bệnh tặng quà lần thứ 7 cho Thương binh VNCH hôm 17 tháng 4, rồi việc hủy bỏ Thánh lễ cầu cho Công lý Hòa bình vào cuối tháng mà đáng lẽ phải được cử hành tại nhà thờ của Dòng hôm Chúa nhật 26-04. 

   Chúng ta biết rằng từ hơn hai năm nay, dưới quyền lãnh đạo của Linh mục cựu Giám tỉnh Phạm Trung Thành với dàn cộng tác viên ăn ý như Lm Hồ Đắc Tâm, bề trên cộng đoàn SG, linh mục Lê Ngọc Thanh, trưởng ban truyền thông, linh mục Đinh Hữu Thoại, trưởng phòng Công lý Hòa bình và một số cộng tác viên giáo dân, DCCT Sài Gòn thể hiện linh đạo của dòng là phục vụ người nghèo, đặc biệt người nghèo về nhân phẩm nhân quyền, tức là những người bị áp bức trong xã hội cộng sản hôm nay.

Dòng đã có ít nhất 7 hoạt động.
                       Trước hết là lâp trang mạng Truyền thông Chúa Cứu Thế luôn đăng tải những bài viết về phong trào đấu tranh cho nhân quyền và dân chủ. 

                       Thứ hai là tổ chức Thánh lễ cầu cho công lý hòa bình vào cuối tháng, với ý chỉ cầu nguyện cho một hoặc hai trường hợp vi phạm nhân quyền và với những bài giảng sấm sét mà ai nghe cũng hả dạ. 

                       Thứ ba là cứu trợ các thương binh VNCH, hạng bị đọa đày 40 năm nay. Cứu trợ họ bằng cách khám bệnh, cho thuốc, tặng xe lăn, giúp đỡ hoàn cảnh túng thiếu. Đã tổ chức 6 lần rồi và rất có tiếng vang từ quốc nội ra tới hải ngoại. 

                       Thứ tư là mở phòng Công lý Hòa bình, nơi tiếp nhận các dân oan mất đất mất nhà đến kêu cứu, nộp hồ sơ để nhờ các cha giúp khiếu kiện. 

                       Thứ năm là hỗ trợ các tổ chức xã hội dân sự độc lập còn non trẻ tại VN mà hoạt động chủ yếu lúc này là tranh đấu cho nhân quyền, hỗ trợ bằng cách cho mượn nhà mục vụ làm nơi tụ họp, gặp gỡ. 

                       Thứ sáu là thực hiện chương trình Cà-phê tối, gồm các video clip phỏng vấn những nhân vật đấu tranh cho dân chủ, dân oan đấu tranh vì nhân quyền, tín đồ đấu tranh cho tự do tôn giáo. 

                       Thứ bảy là làm tấm bảng thông tin cực lớn để cạnh nhà thờ DCCT, mang tên “Đến Mà Xem”. Bảng thông tin này hết sức thu hút vì có những tin tức, hình ảnh, bình luận gây nhức nhối cho chế độ mà gây thích thú cho người dân. 

        Nay với Tân Giám tỉnh và ban lãnh đạo mới, 7 hoạt động trên xem ra từ từ bị xẹp xuống. Ngoài 2 sự kiện chấn động nêu trên, nay người ta thấy kể từ hôm 17-04, khi ban truyền thông mới bắt đầu làm việc, trang Truyền thông Chúa Cứu Thế chủ yếu đăng toàn chuyện đạo đức, chỉ duy nhất một mẩu tin về một nữ tu người Áo chăm sóc kẻ nghèo bị giết bên trời Nam Phi xa xôi vạn dặm. 

Người ta không biết rồi đây, đồng bào thành tâm ở hải ngoại có tiếp tục gởi tiền về giúp dân oan, thương binh qua DCCT nữa chăng, và không biết rồi đây còn có lễ rửa tội cho những người cộng sản phản tỉnh hoặc cho những nhà đấu tranh lương dân xin trở lại làm con Chúa chỉ vì thấy DCCT thực sự là nơi công bố sự thực, thể hiện tình thương và bênh vực công lý nữa chăng?

             3- Theo cha, vai trò ngôn sứ đích thực của một Kitô hữu, tu sĩ và linh mục là gì trong môi trường trần thế? 

Đức Giáo hoàng Phan-xi-cô, trong tông huấn Niềm Vui Tin Mừng ban hành cuối năm 2013, có thúc đẩy mọi Ki-tô hữu hãy “bước ra khỏi sự tiện nghi của mình và can đảm đi đến những vùng ngoại vi cần đến ánh sáng Tin mừng” (Tông huấn Niềm Vui Tin Mừng số 20), hãy hiện diện bằng vô vàn cách thế trong các “vùng ngoại vi” ấy, qua việc chiến đấu vì công lý, hoạt động vì hòa bình và phẩm giá cho mỗi con người.
Lý do là vì, như Đức Thánh Cha nói ở số 183 của Tông huấn: “Chẳng ai có thể đòi hỏi chúng ta phải đẩy tôn giáo vào nội tâm sâu kín của con người, không gây ảnh hưởng gì lên đời sống xã hội và quốc gia, không chú tâm đến sự lành mạnh của các định chế thuộc xã hội dân sự, không bày tỏ ý kiến về những biến cố liên quan đến các công dân…
Dẫu “trật tự chính đáng của xã hội và quốc gia là một trách nhiệm thiết yếu của chính trị”, Giáo hội vẫn “không thể và không được đứng ngoài cuộc đấu tranh cho công lý”. Mọi Ki-tô hữu cũng như các mục tử đều được kêu gọi quan tâm đến việc xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn".

        Điều đó có nghĩa là mọi Ki-tô hữu phải dấn thân vào môi trường trần thế để làm ngôn sứ, chứng nhân và tác nhân, nhất là trong cái xã hội VN đang đảo điên, ngập tràn dối trá và bạo hành, dửng dưng và ích kỷ, bất công và đàn áp, tham nhũng và bóc lột này. 

Giáo dân thì dấn thân bằng cách hoạt động chính trị, nhảy vào chính trường, thành lập hoặc tham gia chính đảng, dĩ nhiên chính đảng phi cộng sản, vì chính Đức Thánh Cha Phan-xi-cô nói trong số 205 của Tông huấn: “Chính trị, dù thường bị chê bai, vẫn là một ơn gọi cao cả và một trong những hình thức cao quí nhất của bác ái, khi nó tìm kiếm lợi ích chung”. 

Phần những người tu hành, tức các hồng y, giám mục, linh mục, tu sĩ thì không làm chính trị đảng phái hay nghị trường, nắm quyền lực trong bộ máy quốc gia như giáo dân, nhưng phải làm chính trị công dân, có thái độ chính trị đúng đắn. 

Nghĩa là lên tiếng công bố sự thật, bảo vệ lẽ phải, bênh vực những người bị áp bức, vạch trần những sai trái và tố cáo những tội ác của nhà cầm quyền, làm cố vấn cho những giáo dân nhảy vào lãnh vực chính trị.
            Lm P. Phan Văn Lợi
           
   30-4-2015



TA SINH RA
LÀM NGƯỜI ĐỨNG THẲNG
 
Ta sinh ra vốn làm người đứng thẳng
Giữa đất bằng bao la,
Dưới trời cao lồng lộng.
Với một khối óc để trông xa nhìn rộng,
Một quả tim để yêu ghét nhiệt tình!
Ta có miệng để nói không phải để lặng thinh,
Đôi tai để nghe chẳng phải để bưng bít,
Đôi mắt để nhìn đâu phải để nhắm tịt,
Hầu hoa công lý sự thật qua ta nở rạng ngời!
Và ta chỉ muốn sống như một con người,
Tìm ý nghĩa trong cuộc xoay vần sinh tử,
Nỗ lực yêu thương, tránh nẻo đường hưởng thụ,
Bênh đỡ công lý, chẳng gây chuyện bất bằng.
Khốn khổ thay, vẫn có những thế lực thất nhân
Ngồi choán hết cả bàn tiệc nhân thế,
Biến đổi anh em ta thành bầy đàn nô lệ,
Cho chúng ngất ngưởng bên chén rượu đỏ hồng.
Chúng hứa xây nên một thế giới đại đồng,
Nhưng khép mình hưởng thụ trong pháo đài ích kỷ.
Chúng tuyên bố những ngày mai hát ca hoan hỉ,
Nhưng hiện tại gây cảnh oán thán khổ sầu!
Chúng, mặt ngựa đầu trâu,
Chà dân như cỏ rác.
Chúng, dối gian khoác lác,
Lừa đảo khắp nhân quần!
Lòng sôi sục, ta không thể như vại bình chân,
Dạ xốn xang, ta không thể tựa bình thủ khẩu.
Bỏ cuộc đời yên ả, lao mình vào chiến đấu,
Tạm gác chuyện sách đèn, ta nhất định đứng lên!
Thế là chúng tống giam ta vào ngục,
Nhốt tấm thân ta giữa bốn bức tường,
Cách ly ta khỏi thế giới những thân thương,
Còn muốn ta phải nhục nhằn xấu hổ!
Nhưng bầu trời tự do trong trái tim ta đó!
Ta đã đứng hiên ngang dưới gầm trời
Đã ung dung mở miệng giữa trần đời,
Không một chút hoảng kinh trước quyền lực!
Mang gông xiềng, ta vẫn cứ bất khuất,
Tâm hồn luôn thẳng đứng, dẫu thân xác bị đè quỳ,
Giữa tăm tối, lòng vẫn sáng tựa sao Khuê,
Đời tù ta giữa lặng im là tiếng thét!
Bịt mồm ta ư? Cảnh ấy càng vang khốc liệt,
Bẻ bút ta ư? Chữ nghĩa ta bay khắp cùng trời,
Tách bạn ta ư? Càng thêm bằng hữu ở mọi nơi,
Tước mạng ta ư? Ta lại trở thành bất diệt!
Bởi lẽ tình yêu muôn đời không thể chết,
Sự thật trường tồn mãi thiên thu,
Công lý sao có thể bị nhốt tù?
Mà đời ta đã gắng theo đòi ba thực thể đó!!! 
Linh mục Phêrô Phan Văn Lợi
(Nhân kỷ niệm hai năm thành lập
Hội Ái hữu Tù nhân Chính trị và
Tôn giáo Việt Nam 27/10/2006-27/10/2008)