2/7/15

90 năm làm nô ngôn, bồi bút, công cụ!!!

 90 năm làm nô ngôn, bồi bút, công cụ!!!


BNS Tự Do Ngôn Luận - ...Cuộc cách mạng kỹ thuật hiện đại là internet đã và đang giúp hình thành một nền báo chí đúng nghĩa tại VN, một nền báo chí của tư nhân, của tự do, của dân chủ mà ngày càng chiếm lĩnh trận địa truyền thông và càng đẩy báo chí nhà nước vào con đường bế tắc của báo lá cải bậy bạ và báo công cụ đê hèn. Tuy thế, VC vẫn không ngớt nuôi tham vọng giành lại trận địa. Như mới đây Cục trưởng Cục Báo chí phát biểu đại ý rằng "Bộ TT-TT giữ lại báo Bưu điện Việt Nam cũng với hy vọng báo sẽ tạo được uy tín và danh tiếng như các tờ Washington Post, Bangkok Post". Nhưng với tôn chỉ gieo rắc dối trá, cổ vũ hận thù, làm tôi cho đảng độc tài bạo ngược, xưa nay có tờ báo nào trong thế giới CS, kể cả ở Liên Xô và Trung Quốc, đạt được tăm tiếng quốc tế và uy tín công luận đâu? Tai tiếng thì có! Vì theo lời triết gia kiêm nhà báo Pháp Albert Camus, "Báo chí tự do, dĩ nhiên, có thể tốt cũng có thể xấu, nhưng hầu như chắc chắn nếu không có tự do, báo chí chỉ có thể là xấu"...

*
Việt cộng vừa tổ chức lễ kỷ niệm 90 năm (21/06/1925-2015) của cái gọi là “Ngày Báo chí Cách mạng VN”. Từ điển bách khoa điện tử mở Wikipedia Tiếng Việt -nơi Hà Nội từ lâu thao túng kiểu “quỷ lộng chùa hoang”- viết về nó như sau: “Ngày Báo chí Cách mạng VN 21-6 là ngày kỉ niệm ra đời của báo Thanh Niên do lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc sáng lập 21-6-1925. Trong lịch sử báo chí VN, từ những năm 60 thế kỉ 19 đã có "Gia Định báo" và một số báo khác lần lượt ra đời tại Sài Gòn, Hà Nội và một vài địa phương khác. Nhưng báo "Thanh Niên" đã mở ra một dòng báo chí mới: báo chí cách mạng VN. Từ khi có báo Thanh Niên, báo chí VN mới giương cao ngọn cờ cách mạng, nói lên ý chí, khát vọng của dân tộc VN và chỉ rõ phương hướng đấu tranh của nhân dân VN vì độc lập, tự do và chủ nghĩa xã hội. Do ý nghĩa đó, Ban Bí thư Trung ương Đảng CSVN đã ra Quyết định số 52 ngày 5-2-1985 lấy ngày 21-6 hằng năm làm Ngày báo chí VN nhằm nâng cao vai trò và trách nhiệm xã hội của báo chí, thắt chặt mối quan hệ giữa báo chí với công chúng, tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với báo chí.”
Mới đây, nhân họp mặt kỷ 90 năm nền báo chí Việt cộng, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng tái khẳng định với ý hướng chỉ đạo: “Các cơ quan quản lý vừa phải đảm bảo sự lãnh đạo của Đảng, quản lý Nhà nước đối với báo chí”, dù sau đó có vuốt đuôi kiểu mỵ dân đầy mâu thuẫn: “vừa phải đảm bảo quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận, quyền được thông tin của nhân dân mà Hiến pháp đã quy định”
Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, qua bài viết: “Phát huy hơn nữa vai trò của báo chí trong sự nghiệp đổi mới, xây dựng và bảo vệ đất nước”, cũng cùng giọng điệu: “Các cơ quan chỉ đạo, quản lý báo chí cần nâng cao chất lượng công tác tham mưu, xây dựng chủ trương, đường lối phát triển và quản lý báo chí, bảo đảm nguyên tắc: Báo chí luôn được đặt dưới sự lãnh đạo của Đảng, sự quản lý của Nhà nước, phù hợp với thực tiễn đất nước và xu thế phát triển chung hiện nay. Báo chí phải là vũ khí sắc bén, công cụ đắc lực của Đảng trên mặt trận tư tưởng. Nhân đây, cũng cần nhắc lại rằng, báo chí là công cụ đấu tranh xã hội, đấu tranh dân tộc, đấu tranh giai cấp. Báo chí cách mạng không chỉ là phương tiện thông tin thuần túy, càng không phải là công cụ giải trí đơn thuần, mà nó có chức năng tuyên truyền, cổ động, tập hợp và tổ chức quần chúng đấu tranh cách mạng, giáo dục và hướng dẫn hành động của các tầng lớp xã hội”.
Tuy nhiên ai cũng thấy cái mác “báo chí cách mạng” của CS chỉ là một sự cưỡng từ đoạt lý và tuyên truyền lừa gạt. Vì “cách mạng” theo nghĩa đơn giản là biến đổi tận gốc, canh tân cuộc sống, theo Đào Duy Anh là “thay một chế độ cũ mà xấu bằng một chế độ mới mà tốt, mà hoàn hảo hơn”. Nhưng rõ ràng cả hai: “chế độ cách mạng” và nền “báo chí cách mạng” phục vụ nó đã đưa tới kết quả gì, hậu quả gì cho đất nước và dân tộc sau 90 năm hiện diện và hoạt động trên đất Việt?
Rồi ai cũng thấy cái định nghĩa “báo chí là vũ khí sắc bén, công cụ đắc lực của Đảng” cũng là một sự cưỡng từ đoạt lý và thao túng áp đặt. Bởi lẽ “báo” từ Hán Việt có nghĩa là “nói cho biết”. Giữa thế giới con người là sinh vật có lương tri và lương tâm, thì chỉ có thể nói cho biết sự thật. Do đó mà nhân loại văn minh đều thừa nhận tờ báo phải là diễn đàn của sự thật và người làm báo phải là tôi tớ của sự thật. Rồi ở mọi chế độ tự do dân chủ, ngay cả chế độ tự do dân chủ còn sơ khai là VN Cộng Hòa, mọi tờ báo đều là của tư nhân, nhà nước cùng lắm chỉ có tờ “Công báo” để đăng các văn kiện của chính phủ. Chính Hồ Chí Minh cũng từng khẳng định điều này trong cuốn sách của ông mang tên “Bản án chế độ thực dân Pháp”: “Mãi đến bây giờ, chưa có người An Nam nào được phép xuất bản một tờ báo cả. Tôi gọi báo là một tờ báo về chính trị, về kinh tế hay vǎn học như ta thấy ở châu Âu và các nước châu Á khác, chứ không phải một tờ do chính quyền thành lập và giao cho bọn tay chân điều khiển, chỉ nói đến chuyện nắng mưa, tán dương những kẻ quyền thế đương thời, kể chuyện vớ vẩn, ca tụng công ơn của nền khai hoá và ru ngủ dân chúng. Báo đầu độc người ta như thế, thì ở Đông Dương cũng có ba hay bốn tờ đấy”.
Khốn nạn thay, tại VN, nơi mà theo lời khoe của Nguyễn Phú Trọng trong bài nói trên: “Chưa bao giờ chúng ta có nhiều loại hình báo chí với đội ngũ những người cầm bút hùng hậu như hiện nay. Theo báo cáo của Bộ Thông tin và Truyền thông, cả nước hiện có 849 cơ quan báo in, 67 đài phát thanh - truyền hình, 98 báo, tạp chí điện tử, một hãng Thông tấn quốc gia. Nếu năm 2009 mới có 31.000 người làm việc trong lĩnh vực báo chí thì đến nay lực lượng ấy đã là 35.000 người, trong đó có gần 18.000 là nhà báo chuyên nghiệp; tỉ lệ người làm báo có trình độ đại học và trên đại học là 95,9%”, thế nhưng tất cả đều là của đảng và nhà nước, tất cả đều có một tổng biên tập là Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương với những chỉ đạo cụ thể đưa ra hàng tuần, tất cả đều phải làm tốt chức năng tuyên truyền, thực hiện đường lối chủ trương, chính sách của Đảng, theo Chỉ thị 08/CT-TW 1992, Chỉ thị 12 /CT-TW 1997, Chỉ thị 05/CT-TW 2006, Luật Báo chí 1999, tất cả đều phải trở thành “chiến sĩ cách mạng, giữ vai trò xung kích trên mặt trận tư tưởng văn hóa của Đảng”!
Nhưng vì cái đảng này luôn đặt quyền lợi của mình trên quyền lợi đất nước, luôn sinh ra những nhóm lợi ích chỉ biết tư ích của mình mà bất biết công ích của toàn dân tộc, lại luôn tìm cách bịt miệng, ngăn cản những tiếng nói cổ vũ các giá trị tinh thần, luân lý, nhân bản, dân chủ, do đó đảng đã tạo nên một môi trường mà đạo đức xã hội ngày càng tha hóa, khiến cho đạo đức nghề nghiệp của nhiều nhà báo ngày càng xuống thấp. Theo nhận xét của tác giả Song Chi, tính vô đạo đức nghề nghiệp này được thấy qua những nét như sau:
- Xã hội VN hiện thời đã lắm thối tha, băng hoại, nhưng chính một số nhà báo, bằng những bài viết vô lương tâm, vô trách nhiệm, đã ném thêm rác rưởi vào đời sống tinh thần của người đọc. Loại rác rưởi dễ thấy nhất là những bài báo “lá cải” chạy theo các đề tài, yếu tố tình dục hay bạo lực để câu khách. Trên một số báo giấy và báo mạng, ngày nào cũng tràn ngập tin tức về các vụ "lộ ngực, hở mông” nóng bỏng như chuyên trang "ihay" của Thanh Niên, tờ báo thuộc Hội Liên hiệp Thanh Niên VN, về các vụ “cướp, giết, hiếp” đủ kiểu, trong và ngoài nước. Ở đây không chỉ có vấn đề số lượng mà còn ở cách thức khai thác thông tin, từ kiểu giật tít nhằm câu khách đến nội dung đi sâu quá chi tiết vào những vụ án tình, hiếp dâm hoặc giết người man rợ. Có những vụ án được báo chí khai thác liên tiếp hàng chục bài, từ lúc mới xảy ra đến khi bắt được hung thủ, xử tòa, kết án, thậm chí khi hung thủ đã vào trại giam một thời gian, báo chí cũng xới lại. 
- Cách đưa tin của báo chí VN nhiều khi phải nói là rất thiếu lương tâm. Trong nhiều vụ bán dâm, hiếp dâm, giết người, kẻ phạm tội bị phơi bày tên tuổi mặt mũi đã đành, còn nạn nhân, tuy cũng có để tên tắt, tên giả nhưng lại tiết lộ thông tin về quê quán, nhà cửa, nơi học, nơi làm việc... nên bà con làng xóm, bạn bè quen biết với nạn nhân cũng dễ đoán ra. Các nhà báo dường như không hề nghĩ đến chuyện nạn nhân hay kể cả người thân, con cái kẻ thủ ác sẽ sống tiếp cuộc đời họ thế nào. Người ta còn nhớ vào năm 1990, có một vụ đau lòng làm nhức nhối lương tri xã hội, do sự thiếu lương tâm và vi phạm nghiệp đức của nhà báo. Đó là vụ án bia ôm Đường Sơn Quán (Thủ Đức) với một sĩ quan công an dính vào và bị đưa hình lên báo, khiến đứa con gái 16 tuổi của ông phải uống thuốc tự tử vì không chịu nổi cảnh nhục nhã trước bạn bè, còn người vợ của viên sĩ quan đó cũng dở điên dở khùng vì xấu hổ... Ðời tư của các nghệ sĩ, giới biểu diễn cũng là một đề tài được báo chí lá cải thường xuyên khai thác. Những thông tin kiểu ngồi lê đôi mách, với các hình ảnh khoe thân, “lộ hàng”, các lần cặp bồ hò hẹn đại gia, các cuộc hôn nhân rồi li dị, các kiểu sắm sửa, tiêu xài hàng hiệu... Thật ra dân chúng ở đâu trên thế giới cũng thích tìm hiểu những thông tin về giới nghệ sĩ biểu diễn như vậy, và báo chí lá cải ở đâu cũng rất biết cách khai thác đề tài này. Nhưng ở các nước dân chủ pháp trị, có luật pháp hẳn hoi, báo chí đưa tin không đúng sự thật sẽ bị kiện ra tòa, có khi sập tiệm. Còn ở VN, báo chí cứ tha hồ viết, một số người bị đưa tin không đúng hoặc bị xâm phạm đời tư cũng ít khi muốn kiện, vì chỉ mất giờ, mệt mỏi mà chẳng đi đến đâu.
- Nhưng đáng nói hơn hết là những bài viết liên quan đến những nhân vật, những vụ án có yếu tố chính trị, chẳng những không khách quan mà còn xuyên tạc sự thật, bôi nhọ đời tư, vu khống đủ kiểu. Từ những vụ biểu tình phản đối Tàu cộng bị đài truyền hình nhà nước xuyên tạc thành gây rối trật tự công cộng, xuống đường vì tham tiền hay bị các thế lực thù địch xúi giục... đến bất cứ ai bị coi là kẻ thù giai cấp hay kẻ thù chế độ. Nào bà Cát Hanh Long, những trí thức vụ Nhân văn Giai phẩm, vụ Xét lại Chống đảng; nào giới quân nhân, viên chức, văn nhân, nghệ sĩ VNCH thua trận; nào những người yêu nước, bất đồng chính kiến, đấu tranh dân chủ từ sau 1975 cho đến nay, bất kể là đảng viên phản tỉnh, tướng lãnh giác ngộ, trí thức phản biện, chức sắc đòi độc lập, sinh viên đòi tự do, dân oan đòi quyền sống… thậm chí những giáo phái sung túc tiền bạc như Ân Đàn Đại Đạo. Tất cả đều là nạn nhân của hệ thống báo chí truyền thông chỉ biết nhắm mắt, quên liêm sỉ, giết lương tâm để làm theo lệnh đảng, trở thành nô ngôn, bồi bút, công cụ cho đảng. Báo chí bôi nhọ đời tư, xuyên tạc lý do và mục đích đấu tranh của họ: vì yêu đất nước đồng bào, vì mong muốn VN sẽ thay đổi trở thành một quốc gia tự do, dân chủ, thoát khỏi lạc hậu đói nghèo và nguy cơ xâm lược từ Trung Quốc. Trong khi họ hoàn toàn không có điều kiện để tranh luận, chứng minh ngược lại.
May thay, cuộc cách mạng kỹ thuật hiện đại là internet đã và đang giúp hình thành một nền báo chí đúng nghĩa tại VN, một nền báo chí của tư nhân, của tự do, của dân chủ mà ngày càng chiếm lĩnh trận địa truyền thông và càng đẩy báo chí nhà nước vào con đường bế tắc của báo lá cải bậy bạ và báo công cụ đê hèn. Tuy thế, VC vẫn không ngớt nuôi tham vọng giành lại trận địa. Như mới đây Cục trưởng Cục Báo chí phát biểu đại ý rằng "Bộ TT-TT giữ lại báo Bưu điện Việt Nam cũng với hy vọng báo sẽ tạo được uy tín và danh tiếng như các tờ Washington Post, Bangkok Post". Nhưng với tôn chỉ gieo rắc dối trá, cổ vũ hận thù, làm tôi cho đảng độc tài bạo ngược, xưa nay có tờ báo nào trong thế giới CS, kể cả ở Liên Xô và Trung Quốc, đạt được tăm tiếng quốc tế và uy tín công luận đâu? Tai tiếng thì có! Vì theo lời triết gia kiêm nhà báo Pháp Albert Camus, "Báo chí tự do, dĩ nhiên, có thể tốt cũng có thể xấu, nhưng hầu như chắc chắn nếu không có tự do, báo chí chỉ có thể là xấu".
BBT - Xã luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 222 (01-07-2015)

Chuyện buồn của đám con sen & thằng ở

 Chuyện buồn của đám con sen & thằng ở


Tưởng Năng Tiến (Danlambao) - ...Bao giờ thì ở cái nước Độc Lập - Tự Do - Hạnh Phúc của chúng ta sẽ có Trung Tâm Hướng Dẫn Luật Pháp (Legal Education Center) và Mạng Lưới Người Nội Trợ (Domestic Worker Network) để bảo vệ quyền lợi của những người giúp việc nhà trong, cũng như ngoài nước - để họ “phải đi xin ăn từng bữa nơi đất khách”? Khi nào thì giới ô sin Việt Nam được quyền đòi hỏi nhận tiền lương tối thiểu, ngày nghỉ cuối tuần, và những ngày nghỉ lễ được về thăm nhà - như đồng nghiệp của họ ở bên Cambodia?... 

*

"Những đứa bé trai và gái bưng thức ăn cho khách vẫn là những đứa bé đã được mô tả trong tiểu thuyết Nam Cao hay Trương Tửu cách đây năm sáu thập niên, còm cõi, nhọc nhằn, cơ cực, chỉ biết cúi đầu vâng dạ và sống quen với lo âu, sợ hãi..." - Bùi Bích Hà.
Qua đến mùa mưa thứ hai ở Cambodia thì tôi đủ tự tín để nghĩ rằng: chỉ cần vài ba trăm đô la là mình có thể sống “ung dung” cả tháng ở cái xứ sở (dễ thương) này. 
Ăn sáng rẻ rề hà. Cà phê pha vợt thêm một cái bánh tiêu hay bánh quẩy chỉ 60 xu, nếu tính theo Mỹ Kim bản vị. Cháo lòng và hủ tíu thì mắc hơn chút xíu, giá cả “dao động” từ 80 xu đến 90 xu thôi. 
Cơm trưa hoặc chiều [canh chua cá (đủ loại) canh khổ qua nhồi thịt, giá xào đậu hũ, sườn ram, cá lóc nướng (cỡ cườm tay), trứng chiên, thịt heo kho tầu, mắm chưng, bò xào khóm...] đồng gía 4.000 riel, tương đương với một dollar. Thêm phần cơm trắng một quarter nữa là xong một bữa. 
Nhớ thử canh chua nấu theo kiểu Khmer nha, mấy cha. Bất cứ loại cá, hay loại rau nào mà lọt vô tay người dân xứ này là họ đều bỏ vô nồi canh chua tuốt luốt. Bởi vậy, thực khách có thể thưởng thức mười bốn tô canh chua liên tiếp trong một tuần, với mùi vị hoàn toàn khác nhau, và tô nào cũng ngon hết biết luôn. 
Chỉ có điều phải phàn nàn là khứa cá thường nhỏ xíu, và mỏng tanh hà, nhứt là cá lóc. Nói là mỏng như tờ giấy thì hơi quá đáng nhưng nói khác đi thì thiệt tình là tôi không biết nói làm sao cho đúng. Nhưng nói tóm lại thì chỉ cần một đồng rưỡi, và đừng bày đặt bia bốc hay rượu chè gì ráo, là sẽ được một bữa ăn bảo đảm là no bụng tuy hơi đạm bạc. 
Muốn cho tươm tất và bảnh bao thì phải ra khỏi những con hẻm nhỏ (“hắt hiu vàng ánh điện câu”) ở ngoại ô Phnom Penh, rồi giả dạng làm du khách, hiên ngang kêu Taxi ra trung tâm thủ đô cho nó ngon lành. 
Trên đại lộ Shihanouk có Ngon Restaurant. Không phải món nào ở đây cũng “ngon” nhưng phần lớn đều ăn được. Thử kêu một ơ cá rô kho tiêu với một tô cơm trắng coi, chắc chắn là sẽ quên đường về luôn - nhứt là khi mình (lại) chưa biết là sẽ về đâu. 
Còn muốn đổi không khí cho nó có vẻ Tây chút xíu thì ghé quán Cái Muỗm (The Spoon Restaurant) nằm trên Tchecoslovaquie Blvd. Thực khách chỗ này, ngó bộ, đều hơi snobbish. Nghe nói phần lớn họ đều là giới chức hành chánh hay quân sự cao cấp của xứ Chùa Tháp. Cả hai loại người này tôi đều rất ghét (vì cái hối lộ hay thói tham nhũng vô độ của họ) nên ghét luôn... cái quán, dù các em tiếp viên nam/nữ đều rất dễ thương và nước mắm (để ăn với cơm gà Hải Nam) ở đây ngon tuyệt. 
Có bữa, tôi và cả đám cộng tác viên - tân cũng như cựu - của RFA (ở Nam Vang) được ông Mặc Lâm mời ăn trưa tại Khmer Surin Restaurant, trên đường 57. Tiệm ăn nhiều tầng, có luôn khách sạn, rất sạch sẽ, rất đẹp đẽ và giá cả - tất nhiên - không nhân nhượng xíu nào ráo trọi. Bù lại là thức ăn không dở, với khung cảnh thiên nhiên và tình tứ. 
Từ trái: Quốc Việt, Danh Hồng, Mặc Lâm. Ảnh: Sơn Trung
Tui uống rất tiết độ, nếu uống một mình. Còn khi được “mời” (nghĩa là uống free) thì khác. Tôi uống tì tì. Đang săm soi tìm rượu, tính kiếm một chai gì đó thiệt mắc cho có cha đứt ruột chơi thì chợt nghe tiếng đám đông lào xào trong quán.
Tôi ngẩng nhìn và thấy hàng trăm thực khách, phần lớn đều là phụ nữ, mặc đồng phục, có in đậm ba chữ ILO (International Labour Organization) đang xếp hàng đi qua trước mặt. 
- Ủa, chuyện gì vậy cà?
Sơn Trung, thổ công của Phom Penh, đáp liền:
- Ồ, bữa nay là ngày hội của “domestic worker” mà anh. Hội của những người giúp việc. Chắc họ họp ở tầng trên bây giờ xuống ăn trưa đó.
- Trời, ô sin mà cũng họp hành ở khách sạn nữa sao? Em nói thiệt không vậy?
- Dạ, thiệt chớ. Đây là Phnom Penh, chớ đâu phải Sài Gòn hay Hà Nội.
Những người giúp việc nhà ở Phnom Penh 
đang dùng cơm trưa tại Khmer Surin Restaurant. Ảnh: Quốc Việt. 
Tôi bán tin bán nghi cho đến khi đọc được bản tin (“Domestic Workers Push for Protections”) của ký giả Pech Sotheary trên The Phnom Penh Post:
“Những Người Giúp Việc Nội Trợ Thúc Đẩy Việc Bảo Vệ Quyền Lợi”
Ngày hôm qua, bốn mươi tổ chức phi chính phủ trong nước và quốc tế đã kêu gọi Chính phủ Căm Bốt phê chuẩn Hiệp định năm 2011 về NNGVNT của Tổ chức Lao động quốc tế (ILO), nhằm bảo vệ tốt hơn quyền của NNGVNT Căm Bốt, cả ở bên trong lẫn bên ngoài đất nước.
Bức thư, trong đó nói rõ NNGVNT của Vương quốc hiện nay không được luật pháp bảo vệ, đã được các nhóm đấu tranh cho nhân quyền đồng ký tên, như “Licadho”, “Trung tâm hướng dẫn luật pháp Căm Bốt”, “Mạng lưới NNGVNT Căm Bốt” (CDWN), cùng nhiều nhóm khác.
Theo Hiệp định của ILO, NNGVNT phải được hưởng những điều kiện sống và làm việc xứng đáng, có ngày nghỉ, có quyền thương lượng tập thể và “được bảo vệ chống lại mọi hình thức hành hạ, sách nhiễu và bạo lực.
Phó Giám đốc CDWN, bà Yem Sothy cho biết, 240000 NNGVNT trong nước và nhiều nghìn người ở nước ngoài sẽ được hưởng lợi nhờ sự tham gia của Căm Bốt vào Hiệp định. “Nếu có được sự đồng thuận, những công nhân này sẽ được trả lương đúng mức... và được hưởng những ngày lễ để họ về thăm nhà”, bà nói.
Hai Somaly, 20 tuổi, quê ở Kandal, đã đến Phnom Penh làm người giúp việc, khi cô mới chỉ có mười tuổi. Theo cô, những người giúp việc phải đứng ở một địa vị thấp kém trong xã hội Căm Bốt, và thường bị bóc lột.
“Tôi muốn luật pháp bảo vệ chúng tôi và tôi cũng muốn được hưởng mức lương tối thiểu như những công nhân ngành khác”.
(“Domestic Workers Push for Protections, The Phnom Penh Post, 11 Dec. 2014. Trans. Bùi Xuân Bách”).
Cái thứ con sen và thằng ở (ở) Việt Nam mà cũng ăn nói kiểu đó thì có mà bỏ mẹ, hay ... bỏ mạng. Tất cả có bao giờ dám nói năng gì đâu mà vẫn cứ bị roi vọt đều đều:
- VnExpress: “Sau khi bị tra tấn bằng kìm, chọc que sắt nóng vào vùng kín đến ngất xỉu, một nữ nhân viên nhà hàng đặc sản thú rừng Thanh Loan (huyện Lương Sơn, Hòa Bình) đã bị vứt ra đường.”
- Tiền Phong: “Nguyễn Thị Bình quê ở huyện Vĩnh Tường (Vĩnh Phúc) được mẹ đưa ra Hà Nội làm tại quán phở của ông Chu Minh Đức và vợ là Trịnh Hạnh Phương ... từ năm em 10 tuổi.

Suốt hơn 10 năm qua, Bình phải làm việc quần quật suốt từ 3 giờ sáng đến tận đêm khuya. Sau khi làm xong việc trong nhà, em phải ra quán phở xách nước, thu dọn bát đũa, chuyên chở nước dùng, bánh phở, đưa thịt đi thái, quét dọn... nhưng vẫn bị hành hạ, đối xử như một nô lệ.

Theo lời Bình kể, em bị đánh thường xuyên, lúc thì do làm mất lòng chủ, lúc thì do sơ suất để vỡ một cái bát hoặc làm đổ nước ra nhà. Ông, bà chủ dùng dây điện thắt nút quất liên tiếp vào mặt, lưng; dùng kìm kẹp vào mạng sườn; bắt em quỳ ngoài sân giữa đêm khuya, trời lạnh nhiều tiếng đồng hồ...”
Trong khi Nguyễn Thị Bình bị hành hạ ở Việt Nam thì “đồng nghiệp” của cô cũng đồng loạt bị ngược đãi ở xứ người - theo tin tức được phổ biến bởi Ban Điều Hợp VNSN (Những Cuộc Đời Bất Hạnh) vào hôm 15 tháng 5 năm 2015: 
1. Lấy Chồng Nước Ngoài: 1 Phụ Nữ Việt Nam Chết sau một ngày làm dâu
2. Lời cầu cứu của nô lệ xứ người!
3. Tiếng kêu than của công nhân Xuất Khẩu Lao Động 
4. Nạn Buôn Người Ở Việt Nam 2 - Nữ công nhân Việt xuất khẩu qua Malaysia 
5. Nạn Buôn Người Ở Việt Nam 1 - Những Nữ công nhân Việt Ở Jordan Bị Bóc Lột
6. Nạn Buôn Người Ở Việt Nam 3 - Nữ Osin Việt Nam ở Malaysia bị bóc lột
7. Tệ Nạn Buôn Bán Phụ Nữ và Trẻ Em tại Việt Nam
Ngoài ra, trên tạp chí Bốn Phương (phát hành tại Đài Loan) người ta đọc được một lá thư - song ngữ, Việt/Hoa - của linh mục Nguyễn Văn Hùng, kêu gọi giúp đỡ cho một nam công nhân vừa bị tai nạn. Xin chỉ ghi lại nguyên văn (phần tiếng Việt) để rộng đường dư luận: 
“Kính thưa anh chị em công nhân, cô dâu Việt Nam tại Đài Loan! 

Tôi xin quý anh chị em công nhân và cô dâu người Việt hãy rộng tay giúp đỡ cho trường hợp của chị Dương Thị Toàn.” 

“Sau khi người thân của anh Hùng, chồng chị Toàn, liên lạc với Văn Phòng nhờ giúp đỡ, Văn phòng đã cho nhân viên xã hội lên bệnh viện thăm anh Hùng. Nếu anh Hùng không phải trả một số tiền khổng lồ cho môi giới Việt Nam, thì có lẽ anh đã không phải trốn ra ngoài để đi làm kiếm tiền trả nợ mà đã về đoàn tụ với vợ con gia đình. Vì số tiền môi giới quá lớn đã trói chặt anh vào số phận lao động nô lệ, biến anh thành nạn nhân của tệ nạn bóc lôt và buôn bán con người.” 

“Chính phủ Việt Nam vẫn làm ngơ trước những hành vi bóc lột công nhân qua số tiền môi giới phải trả trước khi rời Việt Nam! Bao lâu chính phủ Việt Nam chưa có luật pháp chế tài đối với các trung tâm môi giới hút máu người qua việc thu tiền lệ phí quá cao thì những trường hợp thương tâm như anh Hùng vẫn còn xảy ra hàng ngày.” 
Mười năm sau, “Chính phủ Việt Nam vẫn tiếp tục làm ngơ,” cứ y như chưa bao giờ có chuyện gì đáng tiếc xẩy ra - theo tường thuật của ký giả Anh Tuấn, báo Lao Động, số ra ngày 18 tháng 4 năm 2015: 
“Hơn tháng qua, hai lao động do chi nhánh Cty CP Việt Hà - Hà Tĩnh (VIHATICO, ngõ Anh Sơn, đường Đỗ Đức Dục, phường Mễ Trì, Nam Từ Liêm, Hà Nội) đưa đi làm việc tại Qatar đang sống vật vờ do không được bố trí việc làm, phải đi xin ăn từng bữa nơi đất khách.” 

Những Người Giúp Việc Nhà biểu dương lực lượng trước Bộ Lao Động, 
ở thủ đô Phnom Penh. Ảnh: Sen David. Nguồn: The Phnom Penh Post
Bao giờ thì ở cái nước Độc Lập - Tự Do - Hạnh Phúc của chúng ta sẽ có Trung Tâm Hướng Dẫn Luật Pháp (Legal Education Center) và Mạng Lưới Người Nội Trợ (Domestic Worker Network) để bảo vệ quyền lợi của những người giúp việc nhà trong, cũng như ngoài nước - để họ “phải đi xin ăn từng bữa nơi đất khách”? 
Khi nào thì giới ô sin Việt Nam được quyền đòi hỏi nhận tiền lương tối thiểu, ngày nghỉ cuối tuần, và những ngày nghỉ lễ được về thăm nhà - như đồng nghiệp của họ ở bên Cambodia? 
02.07.2015

ĐCSVN quê lờ!

 ĐCSVN quê lờ!


Nguyên Thạch (Danlambao) - Nhiều người đọc cái tít, nghe cái tiếng nói thường nhật của dân dã đã vội phán ngay khỏi suy nghĩ về cái nguyên căn chiều sâu của văn học và ngôn ngữ dân gian. Quả vậy, quê l... thì cứ nói là quê l... có chi đâu là xấu, là tục? Văn vẻ cao sang xa vời làm chi cho nó thêm rắc rối khó hiểu, chẳng hạn như: "Quê cái động hoa vàng", "quê cái mả cha", quê chim, quê bướm... Động hoa vàng, mả cha, chim bướm có mắc mớ gì tới cái "triệu năm văn vật" xưa như trái đất, xưa như từ thuở hành tinh này có xuất hiện những loài sinh vật cái có... lờ?.
Nói thiệt cho "tình hình rất thiệt" nha, dạo này lũ Ba Đình đang bận rộn bày vẽ đòi nghiêm trị, trừng phạt khi nghe, khi thấy những ai ăn nói theo kiểu chân thật dân dã, nghĩa là "có sao nói vậy người ơi" mà họ đã quên mẹ nó rằng chính bọn họ mới là nguyên nhân gây ra cảnh quê mùa dốt nát, ăn tục nói phét theo kiểu đầu đường xó chợ, láu tôm láu cá theo kiểu đấu tố "Cải Cách Ruộng Đất", "Nhân Văn Giai Phẩm" mà hệ quả của nó đã ảnh hưởng và kéo dài sự di hại vô luân vô lý cho đến ngày hôm nay qua sách lược 'Trăm năm trồng người" của tên điếm đàng hoàn hảo Hồ Chí Minh.
Chửi cộng sản hoài thì ta cũng chán mà nó cũng chán, cho nên lâu lâu tưởng cũng nên khen chúng một vài phát cho chúng "phấn khởi", vã lại cũng để cho có công bằng. Nhìn sự thể ở một góc độ nào đó, nếu so sánh cách sử dụng ngôn từ ở trong nước hiện về mặt văn hóa dân gian với văn hóa toàn trị, tư tưởng của độc đảng thì chúng ta sẽ thấy rằng có sự trùng hợp lô-gic. Và nếu số người nào đó (kể cả những người cộng sản mà đa số là ít học) cho rằng "sự thể" này là đúng thì tại sao họ lại mâu thuẫn với cái gốc của họ là bần cố nông, vô sản thất học cùng quan niệm "Hồng hơn Chuyên"? Sự mâu thuẫn ấy là: Trừng phạt và nghiêm cấm những người "ăn tục nói phét" mà tiêu biểu là: "Bún mắng cháo chửi" ở Hà Nội sắp bị sờ gáy?" Đăng ở cơ quan truyền thông nhà nước, báo Pháp Luật (*).
Hơn 70 năm cho miền Bắc, 40 năm cho cả nước, có biết bao bài viết, lời khuyên, lời đề bạt, kiến nghị... với vô vàn lời lẽ đường hoàng, cao xa, sâu sắc, thâm thúy... nhưng người cộng sản có bao giờ nghe và có bao giờ hiểu bởi đầu óc vốn dĩ của họ. Nhưng hiện tượng tục tĩu với tính đặc trưng "dân dã" đã khiến cho bọn văn hóa Ba Đình cảm thấy bực bội và khó chịu bởi họ phải chịu trách nhiệm về cái xã hội mà họ đang cai trị và tự cảm thấy rất quê... lờ thì cũng đủ chứng minh cho mọi người thấy rằng sự thô tục của một xã hội dưới trào cộng sản đã đến mức độ quá đáng, vượt cả sự giới hạn.
Ngạn ngữ phương Tây: "Like father, like son" hay "The apple never falls far from the tree", còn Việt Nam ta thì: "Cha nào con nấy", "Hổ phụ sinh hổ tử" là hoàn toàn không sai, cho nên ĐCSVN hãy tự nhận lấy trách nhiệm của chính mình về việc đã hủy hoại cả nền đạo lý của dân tộc và đảng CSVN chớ bao giờ quên lời dạy quí giá của người xưa: "Tiên trách kỷ hậu trách nhân"
  
02.07.2015

Lại thêm nạn nhân mới của vở kịch lãnh đạo bám ghế, quân đội bám bờ, ngư dân bám biển

 Lại thêm nạn nhân mới của vở kịch lãnh đạo bám ghế, quân đội bám bờ, ngư dân bám biển


Một cổ vài ba tròng, cứ như thế, ngư dân Việt Nam trở thành những cột mốc sống bảo vệ chủ quyền để giữ vững chủ trương kiên định của đảng CSVN là  “ngư dân bám biển, quân đội bám bờ, lãnh đạo bám ghế” qua nhiều thời kỳ...

Tháng Chín (Danlambao)Ngày 1/7/2015, tàu cá Việt Nam mang ký hiệu QNg 96093 bị Tàu cộng truy đuổi, cướp phá tài sản khi đang đánh bắt ở vùng biển gần đảo Bạch Quy (quần đảo Hoàng Sa, Việt Nam).

Bản tin trên báo Tuổi Trẻ cho hay:
Trước đó khoảng 9g sáng 28-6, tàu cá QNg 96093 khi đang đánh bắt tại vị trí cách đảo Bạch Quy 1 hải lý thì bị hai tàu Trung Quốc số hiệu 44044 và 33101 truy đuổi, sau đó khống chế cướp đi 3 tấn cá, 1 máy định vị, 5 vành dây hơi lặn, ước tính thiệt hại 139 triệu đồng. 
Vết hư hại nặng trên thân Tàu cá QNg 96093 bị hư hại - Ảnh: Trần Mai / Tuổi trẻ

Đây là động thái mới nhất của Tàu cộng sau tuyên bố “Chắc chắn chúng ta sẽ khôngđể ngư dân tự bơi một mình” của ông Trương Tấn Sang - Chủ tịch nước CHXHCN Việt Nam - trong buổi tiếp xúc với cử tri Q.1, TP.HCM sáng 29/6.
Đây cũng là bằng chứng trong hàng ngàn bằng chứng của hàng ngàn ngày qua là hải quân Việt Nam vẫn "anh dũng"... bám bờ, vùng biển của ta đã bị bỏ trống, quân Tàu hoành hành như ao nhà của chúng và ngư dân Việt Nam trở thành những con tốt thí cho luận điệu tuyên truyền yêu nước thì phải bám biển của đảng.
Chủ trương “ngư dân bám biển” với những “chính sách, giải pháp để hỗ trợ ngư dân” luôn được các lãnh đạo đảng cộng sản đem ra loè bịp cử tri trong những lần tiếp xúc để mị dân, và trên thực tế từ đầu tháng 6 đến nay có hơn chục vụ đánh cướp xảy ra ở khu vực quần đảo Hoàng Sa mà không có biện pháp gì tháo gỡ.
Một cổ vài ba tròng, cứ như thế, ngư dân Việt Nam trở thành những cột mốc sống bảo vệ chủ quyền để giữ vững chủ trương kiên định của đảng CSVN là  “ngư dân bám biển, quân đội bám bờ, lãnh đạo bám ghế” qua nhiều thời kỳ.
02.07.2015

Nguyễn Phú Trọng hỏi: Nếu chúng tôi đánh Trung Quốc, Việt kiều có chịu theo không?

 Nguyễn Phú Trọng hỏi: Nếu chúng tôi đánh Trung Quốc, Việt kiều có chịu theo không?


Ông Bút (Danlambao) - Mấy ngày gần đây báo chí CS đưa tin "Mỹ mong đợi chuyến thăm của TBT Nguyễn Phú Trọng." Cái tựa đề bài báo nghe nó vừa mơ hồ, vừa gượng ép, cho dù TT Obama đại diện nước Mỹ, song tiếp NPT, cũng khó gọi là Mỹ "mong đợi", bởi sự viếng thăm này, do phía Việt Nam gợi ý. Như nhà văn Tô Hoài gợi ý giám đốc nông trường, chủ nhiệm hợp tác xã: "Lần trước tôi viếng nông trường chè, ban giám đốc cho tôi ăn xôi gà, lần này các đồng chí cho tôi ăn món gì nào? Thôi ta ăn tạm bún thịt nướng, đi nhá!" Lần trước tôi đi thăm hợp tác xã B, họ biếu tôi tủ đựng trà, thôi lần này mấy anh tặng tôi cái sập gụ đi nhá!." Đại loại "sự gợi ý" như thế này, rồi ép người Mỹ phải mong đợi, coi bộ hơi bị oan.
Sự mong đợi chỉ xuất phát từ tình nghĩa, hoặc quyền lợi.
Tình nghĩa: Mỹ và đảng CSVN có tình nghĩa gì không? Tốt với vàng, đảng bỏ lộn đi đâu, bây giờ bắt "đế quốc Mỹ mong đợi" kể cũng sướng.
Quyền lợi: Việt Nam cầu mong Mỹ bán vũ khí sát thương, nhưng Mỹ còn lửng lơ con cá vàng, bán còn chưa chịu, thì còn lợi nỗi gì, nói về tiền Mỹ chỉ cho, Việt Nam nhận, thì có gì để mong? Khi Mỹ mong NPT đến, vậy khi ra về Mỹ có nhớ nhung không?
Trên báo ANTĐ viết rằng TBT NPT đi Mỹ để thỏa thuận tầm nhìn về biển Đông, đọc nhiều bài báo, tới ANTĐ mới tìm ra "đáp án Mỹ mong đợi." Hóa ra sự thể nằm ở đây, xưa rày đảng CSVN chỉ cương quyết bảo vệ chủ quyền tổ quốc bằng biện pháp hòa bình, bằng cách giữ nguyên hiện trạng. Có lẽ cách này không hợp với Mỹ, nhân chuyện VN gợi ý, Mỹ mời NPT qua để thỏa thuận tầm nhìn.
Việt Nam có tầm nhìn như vậy, và rất cẩn thận, mỗi khi Trung Cộng đưa giàn khoan vào lãnh hải VN, Trung Cộng cướp tàu cá của ngư dân VN, Trung Cộng bồi đắp, cơi nới đảo, Trung Cộng lập phố phường trên đảo vv... văn phòng TBT đều ân cần nhắc nhở phát ngôn viên Lê Hải Bình, lên tiếng phản đối, không phải nhắc sớm lên tiếng, mà phải đợi cho mọi "sự cố" xảy ra rồi mới được lên tiếng phản đối, chứ không được hấp tấp, không được vội vàng. Nếu không thì "nguy hiểm cho dân tộc."
Mỹ nhìn ra biển Đông không giống Việt Nam, nên mới thỏa thuận, không riêng Mỹ, các nước trong vùng: Mã Lai, Phi Luật Tân, Nhật Bản, Nam Hàn, đều nhìn và ứng xử khác với Việt Nam, nói cách khác Việt Nam bảo vệ chủ quyền đất nước không giống ai.
Vậy Mỹ mong ông Trọng qua, quá đúng, còn thỏa thuận tầm nhìn, chưa được đúng lắm, mà phải cầu mong đảng CSVN có tầm nhìn biển Đông, cho tương đối giống người... ta. Muốn vậy Mỹ phải cho NPT và đảng CSVN thật nhiều tiền, nhưng bản chất dối trá, gian manh cố hữu, đã ăn sâu vào máu, thấm ra từng cộng lông, từng tế bào, CS thộn tiền vào túi, rồi cũng lòn cúi bọn Tàu, không sai.
Nhiều bài báo thuộc trường phái tự do, cũng đặt câu hỏi: Vịt què NPT đi Mỹ làm gì? Sở dĩ gọi vịt què, vì NPT già rồi, chỉ còn một năm nữa về vườn, người Mỹ hay gọi "lame duck", TT Obama cũng không hơn gì, bằng đó thời gian ông Obama theo kịp NPT. Nhiệm kỳ tới đứng đầu hành pháp nước Mỹ, có thể đảng Cộng Hòa, hy vọng đảng Cộng Hòa "khụi" thằng Tàu, chứ không dụ dựa, lơ mơ, không xìu xìu, như Dân Chủ, nước Mỹ có truyền thống chặt chẽ, người đi trước lo dọn đường cho người kế nhiệm, dù Cộng Hòa hay Dân Chủ, trong chiều hướng này "mong" gặp trùm đảng CSVN, cũng có phần hợp lý, hợp lý với Mỹ thôi, chứ đối với CS muôn đời không cần chữ tín, cốt sao gạt được kể như thắng lợi. 
Chủ đích đi Mỹ để củng cố địa vị đảng lãnh đạo, cho đại hội 12 sắp tới, như các bài báo trên trang mạng tự do đã viết, ngoài ra cũng xoa dịu mặc cảm, vì đảng CSVN đi qua Tàu, bị gọi "triều cống" "đi chầu Bắc Kinh," nay NPT đi Mỹ còn nói gì?
Báo CSVN viết NPT đến Mỹ lần này, sẽ gặp du sinh, và Việt kiều (?)
Gặp Việt Kiều? Vừa mới nhận tiền Mỹ, Trọng chơi xỏ lá, hỏi:
"Thế chúng tôi đánh Trung Quốc, các anh, các chị có theo chúng tôi không nào?"
Trả lời: Giặc đến nhà, đàn bà cũng phải đánh, cứ gì Việt kiều, nếu tổ quốc chê già, chúng tôi tình nguyện theo nấu cơm, giặc quần áo, làm một chân sai vặt cho chiến sĩ ngoài mặt trận. Với điều kiện đảng CSVN phải mở ra Đại Nghị Cộng Hòa, trao trả quyền đất nước lại cho đồng bào, thì triệu dân như một, chỉ cần làm được như vậy, giặc đã sợ và chùn bước. Ý chí tự chủ, tự cường, đất nước sẽ hùng mạnh, chứ không phải ở ngoại lai, đi ngoại giao theo kiểu đánh đu láu cá, được điều gì?
Theo đảng đánh giặc ư? Lịch sử ông cha ta đã trả lời quá đủ rồi. Theo đảng đánh Nhật, lầm, đánh Pháp, lầm tiếp, đánh Mỹ lầm trầm trọng hơn nữa, lầm tới vạn kiếp không hối được, xin lỗi NPT và đảng CSVN, chẳng những không theo đảng đi đánh giặc, đảng rủ đi chơi... bậy cũng khước từ, vì sợ mất bóp!

2/07/2015

Biển Đông: Tâm bão chính, chiến trường thế giới (Bài 3)

 Biển Đông: Tâm bão chính, chiến trường thế giới (Bài 3)



Vị thế địa chính trị lẫn quân sự của Việt Nam ở Biển Đông.
Tôi xin nhắc lại là tháng 1.2014, Moscow thông báo được chính quyền CSVN cho phép và sẽ dùng cảng Cam Ranh để tiếp nhiên liệu cho máy bay chiến lược tầm xa TU 95 có thể mang bom nguyên tử để thuận tiện dọc ngang mà do thám, kiểm soát cả vùng biển Hoa Nam (Biển Đông) và biển Hoa Đông. Ngay sau đó ngày 11.3.2014 Đại tướng tư lệnh quân đội Hoa Kỳ tại Thái Bình Dương Vincent K. Brooks yêu cầu CSVN chấm dứt sự kiện trên. Đáp trả lại yêu cầu của Hoa Kỳ đối với CSVN, ngày 15.3.2014 Bộ Quốc Phòng Nga nêu lên sự khó hiểu và tỏ ra rất khó chịu về việc Hoa Kỳ yêu cầu CSVN không cho máy bay chiến lược TU 95 dùng cảng Cam Ranh để tiếp nhiên liệu.
Cũng trong thời gian này sau khi Nga manh động cưỡng chiếm và sáp nhập bán đảo Crimea vào Nga và trượt dài trên đất nước Ukraine. Tức thì Nga bị Hoa Kỳ, Liên Âu và NATO bao vây gây áp lực, trừng phạt và buộc Nga phải ngồi vào bàn hội nhị 4 bên tại Geneve-Thụy Sĩ. Thế là trong màn đêm bí mật ngoại trưởng Nga Sergey Lavrov đã cấp kỳ bay qua Bắc Kinh gặp chủ tịch Tập Cận Bình thống nhất lập nên một phương án chống lại Hoa Kỳ trong chương trình chuyển trục về Châu Á-TBD mà cụ thể trước mắt là Biển Đông và biển Hoa Đông rồi sau đó diễn ra cuộc tập trận hải quân chung Nga-Tàu với qui mô lớn, vũ khí hiện đại, khí tài dồi dào dưới sự quang lãm của Putin-Tập cận Bình tại Thượng Hải như đã nêu rõ trong bài trước.
Trong những ngày tháng này ngoại trưởng Nga đóng vai trò là một con thoi năng động. Một sự kiện đáng lưu ý là cả Nga và Trung cộng đều quan ngại là CSVN sẽ bị sức ép mạnh mẽ của Hoa Kỳ mà ngã về phía Cờ Hoa thì sẽ vô cùng khó khăn cho liên minh ma quỷ Tập-Pu thực hiện tham vọng ở Biển Đông. Do đó sau khi hội đàm với Tập cận Bình ở Bắc Kinh, ngay trong đêm 15.4.2014 S.Lavrov cấp tốc bay sang Hà Nội gặp Tổng Trọng và sáng ngày 16.4 là họp với Chủ Tịch Trương Tấn Sang, Thủ Tướng Nguyễn tấn Dũng, Bộ trưởng QP Phùng quang Thanh và Bộ trưởng ngoại giao Phạm bình Minh. Cũng ngay trong đêm 15.4.2014 đường dây nóng Hà Nội-Bắc kinh được nối. Trong thời gian chớp nhoáng này cả Moscow và Bắc Kinh đã lôi kéo Hà Nội vào trục “Ác” để đối kháng lại Hoa Kỳ trong mặt trận Biển Đông và cũng trong buổi đi đêm này Nga được phép dùng hải cảng Cam Ranh để tiếp tế nhiên liệu cho đàn chim sắt chiến lược tầm xa TU 95 có thể mang bom nguyên tử như đã nói ở phần trên. Hoàn thành sứ mệnh S.Lavrov bay ngay về Thụy Sĩ để kịp vào bàn hội nghị 4 bên cùng với các ngoại trưởng Hoa Kỳ-Liên Âu và Ukraine ngày 17.5.2014 để thống nhất về thỏa thuận ngừng bắn ở Ukraine mà sau đó Nga nuốt lời. Cũng chính vì thái độ, hành vi này mà Nga bị Quốc Tế trừng phạt, tẩy chay trên nhiều phương diện và cô lập mà các nguyên thủ Quốc Gia trên thế giới từ chối, lánh mặt không tham dự lễ kỷ niêm 70 năm chiến thắng phát xít ngày 9.5 và diễu binh ở Quảng Trường Đỏ vừa qua mà Moscow đã mời là một minh chứng. Từ sự cô đơn này mà hai bàn tay Nga-Tàu càng siết chặc hơn và cũng chính từ đó áng mây phủ trên đầu cộng sản Ba Đình mỗi ngày thêm u ám nặng nề. Nhưng cũng từ sự kiện trên cho ta thấy tầm quan trọng của VN trong lĩnh vực địa chính trị lẫn quân sự trong bàn cờ Đông Hải.
Tình thế bước vào những tháng ngày sôi động.
Cộng sản với bản chất thay lòng và tráo trở… kể cả điện Kremli thời hậu CS nhưng cái “màu đỏ” vẫn tồn tại ở thịt da và hình ảnh “bình mới, rượu cũ” vẫn hiện diện ở xứ sở Bạch Dương. Riêng về Tàu cộng và Việt cộng thì mỗi ngày cái “chất thải” trong đầu của hai đảng càng nhân lên. Tệ hại hơn là giữa 2 đảng cùng chung ý thức hệ, tuy bề mặt thì luôn nêu cao tình hữu nghị khắng khít láng giềng đệ huynh, kiên định lập trường vì CNXH… tô đậm mối tình hữu hảo… nhưng cái mộng bá quyền, tham lam của Đại Hán luôn chực chờ nuốt chửng bề tôi bất cứ lúc nào có thể. Ngược lại tập đoàn cộng sản Ba Đình cũng gian manh không kém, với máu hai lòng trong thân thể “gái đĩ” “gió lá cành chim” mà trong lịch sử đã chứng minh bằng cú tát của Đặng tiểu Bình năm 1979 và những trận đòn tiếp theo sau. Ngay chính trong nội tình đảng CS Ba Đình cũng đôi dòng nước ngược, phe cánh bằng mặt nhưng chẳng bằng lòng và những cuộc thanh trừng, đâm lén, chém lút hèn hạ tiểu nhân luôn xảy ra không dứt. Chính vì thế mà chỉ sau không tới một tuần trăng thì:
Ngày 2.5.2014 Tàu cộng bất ngờ vươn vòi bạch tuột HD 981 cắm vào lãnh hải của VN một cách ngang ngược, hung hăng với đội ngũ, lực lượng sẵn sàng cho một trận hải chiến quy mô và trên thực tế qua hơn 2 tháng xâm lược Tàu cộng cũng đã gây ra cho CSVN nhiều tổn thất về tài sản, tinh thần lẫn danh dự trên chính trường Quốc Tế hết sức trầm trọng mặc dù chính Nguyễn phú Trọng và một số lớn trong BCT lẫn T.Ư đảng CSVN luôn nghiêng về Trung Nam Hải. Tuy động thái đưa giàn khoan HD 981 vào tác nghiệp ngay trên lãnh hải, thềm lục địa VN chỉ là một bài test phản ứng của Hoa Kỳ đồng thời lái tầm nhìn mọi người về hướng đó mà vô tình quên đi những hành động manh nha của Tc ở Gạc Ma trên quần đảo Trường Sa của VN mà Tc đã cưỡng chiếm mà tôi đã nói rõ ở bài trước đồng thời nó cũng là một cú tát vào mặt cộng sản Ba Đình bởi không ai rõ bằng Tc về thái độ đu dây của CS Hà Nội khi nhận ra vị thế ở Biển Đông, Tc chưa phải là bá chủ cho nên CS VN có ý đem lòng nọ kia… dựa vào Mỹ hòng cứu vãn cho tình thế mai sau. Thế là Trung Nam Hải ra lệnh cho Nguyễn phú Trọng “Bắc Phương lĩnh chỉ”.
Bắc Kinh phó hội.
Không phải ngẫu nhiên mà tổng Trọng phó hội Bắc Kinh trong những ngày cuối của thượng tuần tháng 4/2015 này. Vì rằng:
Trước hết là độ nhiệt của nồi nước Biển Đông mà người “chủ hỏa” là Tập cận Bình đã thổi lửa quá tầm soát khiến cho độ sôi đi trước thời gian hợp lý đã làm phá vỡ chính sách “luộc ếch” mà từ trước Trung Nam Hải đã thực hiện với các nước láng giềng và cả 4 chư hầu trên nền cờ Đại Hán. Và rằng lời dạy “thao quang dưỡng hối 韜 光 養 晦” của Đặng quân sư đã không còn hữu dụng mà Bắc Kinh không còn phải ẩn mình chờ thời mà cần phải “tỏa sáng” vươn tới đích nắm cờ đầu trên chính trường lẫn thương trường thế giới với ý thức Biển Đông là “lợi ích cốt lõi Quốc Gia” (điểm này tôi sẽ nói rõ hơn ở phần phụ lục) và rằng khống chế được Biển Đông là nắm được “kim lệnh bài” sắp xếp trật tư thế giới cho nên Bắc Kinh ra sức bồi đắp nhiều đảo nhân tạo trên quần đảo Trường Sa, Hoàng Sa của VN đồng thời xây dựng phi pháp các phi trường, các căn cứ quân sự và nhiều cơ sở vật chất phục vụ cho quân sự lẫn dân sự trá hình ngõ hầu đáp ứng cho cuộc vạn lý trường chinh trên biển trong thời gian sắp đến. Bởi lẽ Biển Đông có vị thế tối quan trong trong bức tranh địa chính trị toàn cầu cũng giống như ở thế kỷ 19 và đầu thế kỷ 20 Mỹ đã thống trị, khống chế được vùng Caribbean mở rộng (Greater Caribbean) và trở thành siêu cường số 1 thế giới. Tuy nhiên bối cảnh hiện tại thì các hàng không mẫu hạm cùng đoàn chiến hạm, soái hạm kình ngư của Mỹ đã an vị theo hải đồ chiến thuật từ những năm đầu thế kỷ 20 trải dài từ Đại Tây Dương qua bắc Thái Bình Dương xuyên suốt Ấn Độ Dương giáp mũi Hảo Vọng. Đồng thời đàn… đàn chim sắt tàng hình, chiến đấu tối tân xuất phát từ các hàng không mẫu hạm mà đảo lượn ngày đêm trên các đại dương như những đàn ó biển, những đàn dơi thần săn mồi trong đêm tối… Nếu ngày nay mà Bắc Kinh ví mình ở Biển Đông như Mỹ ở vùng Greater Caribbean của những năm trong thế kỷ 19-20 là một ảo tưởng và “Giấc mơ Trung Hoa” của Tập cận Bình đã bị phá sản bởi hàng rào Mc Namara trên biển do Mỹ và các đồng minh đã giăng ra từ sau thế chiến thứ 2. Nếu trong trận thế Biển Đông mà cán cờ Đại Hán bị cuồng phong cuốn gãy thì ở cõi ngàn xanh linh hồn của Đặng tiểu Bình khó mà siêu thoát!
Thứ hai là đại hội lần thứ 12 của đảng CSVN đã cận kề, vấn đề nhân sự cho khóa mới cùng các chính sách quyết định cho sự tồn vong của đảng CSVN từ trước giờ đều được đưa ra từ Trung Nam Hải. Với nội tình của CS Ba Đình trong thời gian mấy năm gần đây rối như canh hẹ. Chưa bao giờ trong BCT T.Ư đảng có cảnh trống đánh xuôi, kèn thổi ngược như những lúc này. Chưa bao giờ trong lịch sử đảng CSVN mà BCT đưa ra một đề nghị mà BCH T.Ư bác bỏ như vụ xin kỷ luật Đ/C X ở hội nghị T.Ư 6! Hay vụ Nguyễn bá Thanh, Vương đình Huệ bị gạt ra khỏi danh sách bổ sung vào BCT trong khi 2 vị này được sự đề cử, chống lưng trực tiếp của đương kiêm TBT??? Và vừa qua là TBT Nguyễn phú Trọng rơi xuống hạng thứ 8 trong bảng đánh giá tín nhiệm? cùng những pha đột tử một cách khó hiểu, đáng ngờ của các vị lãnh đạo cấp cao ở trung ương cùng nhiều tướng lĩnh công an và quân đội liên tiếp xảy ra. Và nhất là những đại án tham nhũng, những hình ảnh, tài liệu “đen” của chính bản thân và gia đình của các UVBCT được khui ra một cách công khai và rõ ràng trên báo chí cùng các trang mạng xã hội. Cái viễn cảnh cáo chung của đảng CSVN hiện rõ hơn bao giờ hết! Thảo nào cựu TBT đảng CSVN Lê khả Phiêu (gốc chỉ là tên lính chân chì) đã chân thành một lần nói thật rằng “đảng đang tồn tại trong suy thoái…”!
Hơn thế nữa trong những tháng ngày sắp giã từ gác trọ (về hưu) tổng Trọng cũng muốn xin được hưởng đặc ân từ Bắc Kinh mà xây dựng đội ngũ tay chân kế thừa hòng tạo cơ ngơi cho cõi đi về một hậu cứ nguy nga bền chắc… không như Lê đức Thọ thì ít ra cũng như đứa con hoang vô đạo họ Nông. Và Tổng Lú vô cùng lo âu rằng: "thời thế hôm nay không là vàng son như thuở các vị tiền nhiệm, mặc dù các vị chỉ là những tay hoạn lợn, cạo mủ cao su hay chỉ là tên lính chân chì… chứ không như mình dù hèn cũng thể… trong lưng có lận tấm bằng TS xây dựng đảng…" mà mỉa mai thay đảng đang ở buổi hoàng hôn, như cảnh chợ chiều chạng vạng…
Một lý do cốt lõi cho chuyến về chầu Thiên triều lần này là:
Chuyến Mỹ du sắp tới của Nguyễn phú Trọng đã được Washington và Hà Nội lên kế hoạch. Cũng giống như hai năm về trước Trương tấn Sang trước khi diện kiến TT Hoa Kỳ. B.Obama là phải qua nhận chỉ của Bắc Kinh để những lời ăn tiếng nói phát ra phải được Trung Nam Hải lập trình từ trước. Tuy nhiên chuyến Mỹ du lần này của “Lú đại nhân” mang nhiều nỗi niềm gấp bội Trương tấn Sang. Ngã về Tây mịt mùng khói tỏa, Nghiêng về Đông mây trắng phủ lưng đồi… giữa ngã ba đường Tổng Lú biết về đâu? Như cảnh ngày xưa xuôi Nam rẽ Bắc 61 năm về trước, đứng giữa giang đầu giới tuyến mà nhạc sĩ Nguyễn văn Đông đã cất lên rằng: "…Chiều mưa biên giới anh đi về đâu??? Sao còn đứng ngóng nơi giang đầu! Kìa rừng chiều âm u rét mướt, chờ người về vui trong giá buốt, người về bơ vơ…"
Nhận định diễn biến về chuyến chầu Nhà Trắng của Nguyễn Phú Trọng tôi sẽ dành riêng cho bài 4 tiếp sau. Kính.
Còn tiếp…
Ngày 2.7.2015

1/7/15

Kịch bản nào cho sự 'vắng mặt' của Phùng Quang Thanh?

 Kịch bản nào cho sự 'vắng mặt' của Phùng Quang Thanh?


Bộ trưởng quốc phòng Phùng Quang Thanh vẫn vắng mặt trong ngày thứ 2 của 'đại hội thi đua quyết thắng toàn quân' vừa diễn ra vào sáng ngày 1/7/2015.
Lâm Hải Yến (Danlambao) - Trong những ngày qua đã rộ lên tin bộ trưởng quốc phòng CSVN Phùng Quang Thanh 'bị ám sát'. Mặc dù tin này có vẻ rất vu vơ, nhưng một điều không thể chối cãi là nhân vật này đã vắng bóng một cách bất thường trên các phương tiện truyền thông của nhà nước CS trong hơn 10 ngày qua.

Trên mặt báo CS, việc một nhân vật không ở trong nhóm "tứ trụ" không được nhắc tới trong khoảng 10 ngày là chuyện thường tình, dù nhân vật này có là ủy viên của cái gọi là bộ chánh trị và là đại tướng - bộ trưởng một bộ "mạnh". 
Tuy nhiên, không được nhắc đến trong website của chính mình thì lại là chuyện khác. 
Trước đó thì trên phungquangthanh.net, hôm nào chả có tin ông ta làm cái này, đi chỗ nọ. 
Sự kiện bất thường thứ hai là trong ảnh họp chính phủ ngay trên website baodientu.chinhphu.vn ở vị trí đề "Phùng Quang Thanh" thì rõ ràng người ngồi họp không phải nhân vật này mà là một thượng tướng. 
Sự kiện bất thường thứ ba là hôm qua 30-6, Phùng vắng mặt trong lễ khai mạc đại hội thi đua quyết thắng toàn quân.
Người ta vẫn nói là Putin tổng thống Nga cũng từng lặn tăm hơn chục ngày, gây bao nhiêu đồn đoán, cuối cùng lại tái xuất và chẳng có gì bất thường xảy ra. Nhưng với một kẻ lắm chiêu trò như Putin thì đó có thể là chuyện bình thường, còn các "đồng chí lãnh đạo" VN thì không bao giờ dám chơi trò ú tim như vậy, bởi bọn họ rất sợ những lời đồn đoán, kèm theo bình phẩm. Điều đó thì ai cũng biết.

Những khả năng xấu có thể xảy ra
Ông Phùng Quang Thanh đã 'biến mất' 12 ngày
Vậy chắc chắn phải có gì đó bất thường xảy ra với Phùng. Và chắc chắn đó là điều dữ đối với "vật nhân" này. 
Có thể nghĩ đến vài khả năng như sau:
Thứ nhất là một vụ ám sát thật. Dù khả năng này khá nhỏ những không loại trừ. 
Và nếu là ám sát thì có 2 khả năng: một là bởi tay chân của đối thủ chánh trị, hai là bởi Tàu Cộng. 
Dù Phùng có nịnh Tàu Khựa bao nhiêu thì khi thuận lợi Tàu Khựa vẫn có thể khử Phùng, ví dụ để cảnh cáo Trọng Lú, tuy trung thành với Thiên Triều nhưng còn thiếu kiên quyết trong việc xử lý bọn ghét Tàu.
Thứ hai là Phùng bị bệnh nặng, ví dụ đột quỵ.  
Thứ ba là Phùng bị bắt khẩn cấp, nhưng vì là ủy viên bộ chính trị nên CSVN không muốn công khai tin này. 
Nếu bị bắt thì có 2 khả năng: một là phe ghét Tàu bắt vì tội lộ một bí mật quốc gia ghê gớm cho Tàu hoặc âm mưu đảo chính để loại trừ hết những kẻ không chịu thân Tàu; hai là bị bắt vì những vụ tham nhũng tày trời mà blog Chân Dung Quyền Lực đã nêu, và nay mới có chứng cứ điều tra xác thực. 
(Cũng có một khả năng nữa, tuy rất nhỏ nhưng cũng không nên bỏ qua hoàn toàn, là Phùng giả thân Tàu và bị lộ ý đồ đảo chính để loại bỏ những kẻ thân Tàu thật sự.)
Nếu đúng là Phùng bị bắt thì chắc chắn ông ta đang bị giam ở một nơi bí mật.
Lâm Hải Yến
danlambaovn.blogspot.com

 Tướng Phùng mất tích, Tổng Trọng vắng mặt, Thủ Dũng mọc đuôi tôm…


Tháng Chín (Danlambao) - Sự "mất tích" của Thanh, vắng mặt của Trọng và chiếm diễn đàn của Dũng tại Đại hội Thi đua Quyết thắng toàn quân lần thứ IX có thể là một chỉ dấu về sự thao túng và khẳng định vị trí quyền lực chủ chốt từ phe Nguyễn Tấn Dũng, bao trùm lên cả lực lượng quân đội.
Hà Nội, sáng 1/07/2015, Đại hội Thi đua Quyết thắng toàn quân lần thứ IX do Ban Quân uỷ Trung ương (Bộ Quốc Phòng) đã khai mạc tại Hội trường Bộ Quốc Phòng. 
Đây là một trong những đại hội trọng điểm của quân đội, được tổ chức 5 năm một lần với sự có mặt của các đại diện quân đội khắp cả nước và lãnh đạo đảng Cộng sản.
Tuy nhiên sáng nay, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng, Đại tướng Phùng Quang Thanh và Tổng bí thư đảng Cộng sản Việt Nam, ông Nguyễn Phú Trọng đã vắng mặt.
Tướng Phùng (gọi theo cách xưng hô bởi "bạn vàng" của tướng Thanh) vắng mặt trong kỳ đại hội quan trọng của quân đội giữa lúc rộ lên tin đồn ông bị ám sát khiến nhiều người phải đặt câu hỏi: chuyện gì đã xảy ra?
Ở một khía cạnh khác, dưới cơ chế hoạt động của đảng Cộng sản Việt Nam: đảng lãnh đạo quân đội, Nguyễn Phú Trọng là bí thư quân uỷ trung ương - cơ quan thể chế hoá sự lãnh đạo của đảng CS đối với quân đội nhưng Nguyễn Phú Trọng cũng không có mặt tại Đại hội Thi đua. 
Bí thư quân ủy TƯ kiêm tổng bí thư vắng mặt, Phó bí thư quân ủy TƯ kiêm Bộ trưởng quốc phòng mất tích. Chỉ có 3 Dũng chỉ là uỷ viên nhảy lên bàn độc quân đội để... mọc đuôi tôm.
Nguyễn Tấn Dũng tại đại hội
Tại đại hội vắng chủ nhà ếch mọc đuôi tôm này, một số báo giựt tít phát biểu của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tại đại hội: “Quân đội ta trung thành tuyệt đối với Tổ quốc, với Dân tộc...
Trong khi thực tế phát biểu của ông Dũng như sau:
“Quân đội nhân dân Việt Nam là lực lượng chính trị, đội quân chiến đấu tuyệt đối trung thành, tin cậy của Đảng, Nhà nước và Nhân dân ta. Quân đội ta luôn gắn bó máu thịt với nhân dân, vì nhân dân mà quên mình phục vụ, chiến đấu; luôn kiên định vững vàng, vượt qua mọi khó khăn, hiểm nguy, thách thức, xây dựng tiềm lực quốc phòng ngày càng vững mạnh; sẵn sàng chiến đấu, bảo vệ vững chắc độc lập chủ quyền lãnh thổ thiêng liêng của Tổ quốc; cần cù, sáng tạo trong lao động sản xuất, nghiên cứu khoa học, góp phần thiết thực, quan trọng trong xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.”
Với những quan tâm đến diễn biến nội bộ đảng Cộng sản Việt Nam, đây có thể là một trong những dấu chỉ cho thấy đã có thao túng và khẳng định vị trí quyền lực chủ chốt từ phe Nguyễn Tấn Dũng, bao trùm lên cả lực lượng quân đội. 
01.07.2015

Biển Đông: Tâm bão chính, chiến trường thế giới (bài 2)

 Biển Đông: Tâm bão chính, chiến trường thế giới (bài 2)



Động cơ nào khiến Tàu cộng (Tc) quyết chiếm cho bằng được Biển Đông?
Ông bà xưa có nói “thuồng luồng không chịu ở cạn”, con cá kình, cá voi phải vùng vẫy ở đại dương, con đại bàng không bay trong hẻm núi. Nếu lỡ dạt vào bờ, rơi vào thung lũng thì chỉ là loài chim săn sắc cũng đủ mổ rỉa thịt loài thuồng luồng.
Với dân số trên 1,3 tỉ người, Tc phải vươn vòi ra thế giới, con đường để phát triển đồng thời nuôi mộng bá quyền thực hiện giấc mơ... lối hướng tới duy nhất và đầy tiềm lực chỉ là “Biển”. Trên bộ thì rừng núi chập chùng, muôn trùng hiểm trở mà Bắc, Đông Bắc vướng phải Nga. Tây, Tây Nam có Ấn Độ án ngữ. Đường giao thông thì khó khăn chỉ cục bộ một số nơi vậy con đường Đông Hải là bao la, là đường lên thiên đàng được lưỡi bò dẫn lối.
Như chúng ta đã biết trong bài 1 tôi đã có nói, Đông Hải phủ ngang qua lộ trình của tuyến hàng hải huyết mạch gần như là cho cả thế giới, nó nối liền từ Ấn Độ Dương ra Bắc Thái Bình Dương. Con đường hàng hải này cho dù một nước xa xôi tận bên trời Âu-Mỹ cũng phải quan tâm. Do đó bằng mọi giá Tc phải tự do vẫy vùng ngang dọc và tiến tới tham vọng làm chủ con đường này nếu muốn tranh ngôi siêu cường hàng đầu thế giới của Mỹ và cũng là sự sống còn của nhân dân đại lục.
Trong hơn 30 năm mở cửa ra 5 Châu với thuyết “mèo trắng-Mèo đen” của Đặng quân sư, với con đường biển đã đưa Tc bước một bước khá dài qua mặt kẻ cựu thù ở xứ Phù Tang mà đứng sau lưng lá cờ Hoa nhìn ra thế giới.
Tc muốn khống chế Đông Hải, trước hết phải thu phục VN về dưới trướng và dùng “sinh tử phù” khiến CSVN phải tuân mệnh một cách ngoan ngoãn vô điều kiện hầu dễ bề sai khiến trên hành trình cuồng vọng vì CSVN là một quân hầu đứng đầu trong “bầy tốt” trên ván cờ Đông Hải. Một khía cạnh không kém phần quan trọng trong cuộc cờ này là bởi mênh mông trời biển bao la… mà từ Hải nam cho tới cuối vùng Đông Hải thì mịt mùng diệu vợi… cần lắm những quán bên đường (tiền đồn) để cho những con kình ngư lẫn bầy chim sắt (xe, pháo, mã) có trạm dừng chân nạp thêm năng lượng và cũng là bàn đạp chiến lược để vẫy vùng hơn nữa về cuối nẻo trời xa… thế thì Hoàng Sa, Trường Sa của VN là những chiếc phao cứu sinh, là những trạm dừng chân tuyệt vời đầy triển vọng. Hơn thế nữa nỗi lo âu trăn trở của Bắc Kinh là Mỹ và các nước đồng minh đã có ký hiệp ước phòng thủ như Philippines, Nhật Bản... cùng nhau lập nên một hàng rào trên biển như hàng rào Mc Namara thì tối nguy cho Tc. Lúc đó con đường ra biển của Tc còn bị khép kín và gian nan hơn cả qua cửa quan Hàm Cốc nếu một khi CSVN quay lưng với đ/c lớn mà vói tay nắm cây sào gắn 50 ngôi sao mà núp dưới bóng Cờ Hoa… và hai quần đảo Hoàng-Trường chỉ còn là hoài niệm trong giấc ngủ, trong chiêm bao…
Một điều nữa để cho những lập luận trên thêm phần thuyết phục là Tc biết rõ tâm địa của thằng em ở động Ba Đình luôn tráo trở và vô cùng “láu cá” do đó tập đoàn Trung Nam Hải đem ra thực thi từng phần các mật chiếu (sinh tử phù), công hàm từ thời Mao-Hồ đến chiếu chỉ Thành Đô I với Giang, Lý và CSVN là Đồng, Linh, Mười. Sau khi thỏa mãn ý đồ, cáo Giang xoa dịu bầy gà bằng câu thơ của Lỗ Tấn rằng:
度尽劫波兄弟在,相逢一笑泯恩仇

Độ tận kiếp ba huynh đệ tại, Tương phùng nhất tiếu mẫn ân cừu.

Dịch nghĩa: Sau kiếp nạn anh em còn đó, Trông nhau cười, thù oán sạch không!

Kiếp ba: (Thuật ngữ Phật giáo), phiên âm Phạn ngữ Kapla có nghĩa là một thời kỳ rất dài (x. Từ điển Phật học Hán Việt.)
Rồi chiếu chỉ Thành Đô II (tuy diễn ra ở Bắc Kinh), “Tư Sâu” cúi gập đầu tuân mệnh và xin với thiên triều cùng nhau khai thác ở vịnh Bắc Bộ. Đến ngày nay là cả Biển Đông.
Nếu Tc không đem ra sử dụng những “sinh tử phù” cùng với cây thiết bảng của “Tập Ngộ Không” lăm le trên đầu lũ yêu quái “Ba Đình động” thì việc trở trái làm mặt là điều không thể không xảy ra ở thế trận Biển Đông với chiêu trò đu dây có từ thời vàng son của điện Kremlin mà bầy “Hồ ly tinh” ở Ba Đình cốc thường ngâm nga khi hoàng hôn buông xuống mà rằng:
Ngoảnh mặt qua Tề e Sở giận.
Quay đầu về Sở ngại Tề ghen…???
Nếu Tc để cho VN quay lưng và ngã về phía Mỹ cùng đồng minh chận đứng con đường ra biển thì khác nào “thuyền nằm trên cạn”! Con đường tơ lụa huyết mạch nuôi sống đại lục trên 1,3 tỉ người sẽ lao về đáy vực và giấc mơ kia... chỉ là giấc mơ thôi!
Do đó điều kiện Tc cần để thống lĩnh Biển Đông trước hết là làm thế nào cho VN phải thần phục thiên triều vô điều kiện để “Giấc mơ Trung Hoa” từ từ trở thành hiện thực trước khi nguyệt gát đầu non.
Đốt giai đoạn-Chớp thời cơ.
Thời gian bước vào năm 2014
Bàn cờ chính trị Thế Giới với trận thế Đông Hải thật ra Tc đã sắp sẵn từ lâu. Ta chỉ nói từ mật chỉ Thành Đô 1990 mà tội đồ CSVN đã tuân mệnh sáp nhập VN vào Hoa lục để trở thành khu tự trị sau 30 năm. Thế thì thời gian 6 năm cuối này là lúc mà các công đoạn cho màn kết của vở trường kịch xuyên thế kỷ phải hoàn tất và đương nhiên những bước đi của từng quân cờ mà cả 2 bên CSVN và Tàu cộng (Tc) đều thuộc nằm lòng.
Tại sao Tc không chờ đến năm 2020 để CSVN bàn giao lãnh thổ mà nước cờ kết thúc có vẻ vội vã trước thời gian? Hỏi là trả lời vì các lẽ sau:
- Mỹ sau khi rút hết quân ra khỏi Irac, có phần nào rảnh tay ở Trung Đông và Châu Âu mà xoay trục về Châu Á TBD, chuyển 60% tiềm lực hải quân về nơi này với mục đích hết sức rõ ràng từ lưỡng viện QH là tạo thế quân bình, không để cho Tc múa gậy vườn hoang đang trong cơn trỗi dậy. Đây là nước đi đột phá và làm cản đường tiến bước của Đại Hán thực hiện “giấc mơ Trung Hoa”.
- Mỹ tuyên bố cứng rắn bảo vệ đồng minh qua các hiệp ước song phương, phòng thủ chung trong đó có Hàn Quốc, Nhật Bản, Philippines…ở vùng Đông Bắc Á và Đông Nam Á mà những nước này đang trực tiếp đối đầu với Tc trên Biển Đông và biển Hoa Đông.
- Các sự kiện trên được xác định lại một lần nữa sau chuyến công du của Tổng Thống Hoa Kỳ Obama đến 4 nước Á Châu là Hàn Quốc, Nhật Bản, Malaysia và Philippines bắt đầu ngày 23.4 đến 29.4.2014.
Thế là nước cờ mới được Tc đưa ra. Ngày 1.5.2014 Tc đưa con bạch tuộc HD 981 cùng đoàn tùy tùng hộ tống hùng hậu 80 chiếc tàu gồm cả tàu chiến, tuần dương, ngư chính, hải giám…vào sâu trong hải phận, thềm lục địa VN và an vị. Sau đó con số tàu hiện diện là 134 chiếc có cả tàu hải quân mang tên lửa và máy bay quân sự quần đảo đe dọa trên không. Ở đây việc khoan thăm dò dầu khí nằm ngoài toan tính mà nó chỉ là động tác giả, một hư chiêu nhưng nếu CSVN sập bẩy mà manh động thì hư chiêu sẽ thành hữu chiêu và thế trận được triển khai toàn diện. Từ xưa Tc là bậc thầy của sự tráo trở thực hư, “lộng giả thành chân”. Vậy cái hữu chiêu ở Biển Đông nằm chỗ nào? Chính là Gạc Ma trên quần đảo Trường Sa của VN là một trong số đó. Dồn sự chú ý của dư luận thế giới về chỗ giàn khoan HD 981 để việc xây dựng đường băng trên đảo Gạc Ma được tiến hành suông sẻ và cuối cùng sẽ là sự đã rồi như các hạng mục trên đảo Phú Lâm được hình thành với tên gọi Tp Tam Sa.
Sự kiện giàn khoan HD 981 cùng đường băng trên đảo Gạc Ma cũng nằm trong nước đi thăm dò phản ứng của Hoa Kỳ trong chương trình xoay trục. Truy nhiên đường băng Gạc Ma nó có tầm chiến lược là nút chặn kiểm soát một hải trình QT quan trọng vào bậc nhất thế giới, nối liền từ Đông sang Tây và chiếm một lưu lượng tàu bè hàng hóa cực kỳ lớn mà đối với Tc là đường sinh tử.
Một điều cần chú ý là tại sao Tc lại chọn nơi đặt quân cờ cho nước đi mới lại là VN? Điều đơn giản CSVN về mặt hình thức là anh em với Tc trong căn nhà CS. Về nội dung VN là một thuộc quốc của Tc trong tương lai gần. Đối với thế giới thì VN không đồng minh với ai cả ngoài đồng chí với Tc, không liên minh quân sự với một nước nào do đó trong những động thái trên được tạm xem là chuyện nội bộ, chuyện song phương VN-Tc nếu CSVN không chạy đi cầu cứu than khóc với ai hay dũng khí hơn là đưa sự kiện ra tòa án Quốc Tế như Philippines đã làm. Những việc đó là vô vọng như viên sỏi ném ao bèo vì không lúc nào CSVN cô đơn như lúc này, “đồng minh không có mà đồng chó cũng vắng tanh”. Hơn nữa Nga đối với Ukraine, Tc với các khu tự trị không khác nào CSVN đối xử với dân oan “tao là luật-luật là tao” mà giờ này CSVN lại kêu gào với “luật pháp Quốc Tế” thật khôi hài. Rồi đây khi màn đêm buông xuống thì cái cảnh thiên triều đối xử với “tân chư hầu” như thế nào lúc ấy bầy nô bộc Ba Đình phải ngậm bồ hòn làm ngọt cho nên thân.
- Một mặt không kém phần quan trọng là nước cờ Tc thăm dò phản ứng của Hoa Kỳ không có yếu tố manh động, nếu như Tc đem áp dụng cho Nhật Bản hay Philippines thì cục diện sẽ hoàn toàn khác hẵn và điều đó Tc chưa dám uống “thuốc liều”.
- Tháng 2.2014 và những ngày tháng kế tiếp Nga nhanh chóng thực hiện kịch bản Crimea và trượt dài trên lãnh thổ Ukraine tạo nên một vùng “sóng động” ở Baltic, Biển Đen mà mọi con tàu chính trị phải quan tâm nhất là EU và Tòa Bạch Ốc.
- Ngoại giao con thoi giữa Bắc Kinh-Moscow được diễn ra nửa tối nửa sáng và một phòng tuyến liên minh Nga-Tàu được lập ra, đồng thời cuộc tập trận hải quân chung ở cửa sông Dương Tử và bắc biển Hoa Đông từ ngày 20.5 đến 26.5.2014 đã được diễn ra với sự tham gia của các chiến hạm hiện đại cùng nhiều vũ khí tối tân được tung ra của cả 2 nước. Đây là cuộc tập trân chung Nga-Tàu lớn nhất kể từ năm 2005. Lễ khai mạc được tổ chức tại Thượng Hải và TT Nga Putin chính thức thăm Bắc Kinh và cùng với Chủ Tịch Tc Tập cận Bình quan lãm cuộc tập trân này sau khi 2 ông đã hội đàm bí mật bên trong bức màn liên minh ma quỉ.
Cái phòng tuyến Nga-Tàu được lập ra cũng là một nước cờ hiểm làm cho Nhà Trắng phần nào “long thể bất an” bởi 2 cường quốc xóa bỏ thù xưa mà cùng nhau chia phần cát cứ. Phần nào làm vướng chân cho đoàn tàu chuyển trục của TT Obama. Tuy nhiên, suy cho cùng với bản lĩnh của kẻ cầm chịch sắp xếp trật tự Thế Giới thì chỉ với những con sóng trên sông Dương Tử cũng chỉ là “gợn biếc trên mặt hồ thu”.
Theo tầm soát và nhận định của Trung Nam Hải thì thời điểm nào thuận lợi cho bằng lúc này? Nếu đợi vài ba năm nữa mọi việc đã yên bình một khi đệ thất hạm đội cùng các tàu sân bay, chiến hạm tối tân hiện đại của Mỹ đã vào vị trí chiến thuật và sóng Thái Bình Dương chỉ còn là “Sóng biếc theo làn hơi gợn tí…” thì giấc mơ làm chủ Biển Đông cũng tan theo tiếng vỗ cánh của đàn hải âu. Đồng thời chương trình tiếp nhận “Ba Đình phủ” cũng khó bề thực hiện.
Còn tiếp…
Ngày 30.6.2015

Cột mốc lòng người

 Cột mốc lòng người


Đỗ Đức - Lúc còn ở nhà, có lần tôi đã ngồi hí hoáy vẽ theo trí nhớ thổ cư của gia đình mình cộng với thổ canh đang xử dụng, giật mình thấy đó như một giang sơn riêng, như một quốc gia. Những phần đất ở ngăn cách với nhà bên bằng bờ rào, đất ruộng phân định với láng giềng là những dải bờ. Khi đất đồi không làm hàng rào được thì lấy cây làm mốc. Vạch nối những điểm có cây làm dấu thì đó là đường biên. Khép kín lại thì được hình đa giác, cương vực của mình đang canh tác… Cũng như thế, nhà kế bên cũng là một giang sơn riêng. Tự nhiên nó hình thành một thứ bản đồ địa chính về quyền xử dụng của từng nhà như một quốc gia.
Nhưng khi đứng trên mặt đất bao quát thì là cả một vùng bao la không biết đâu là của ai. chỉ lúc vẽ lên giấy thì có khoảnh lớn, khoảnh nhỏ như đất liền và đảo hoang, núi non và sông ngòi, cái to cái bé, thật là thú vị.
Bản đồ địa chính gia đình có lẽ là tế bào bé nhất. Rộng ra hơn là xóm, xã rồi huyện tỉnh. Gộp lại thành quốc gia. Hiểu mảnh đất gia đình mình là bố mẹ tôi, hiểu rõ đất đai của xóm là ông Trưởng xóm, của xã chắc chắn phải là Chủ tịch xã, huyện tỉnh và quốc gia là Chủ tịch nước. Tôi hiểu đơn sơ như vậy.
Khi đứng trên địa đầu tổ quốc, xã Lũng Cú, Đồng Văn, Hà Giang giáp biên nhìn núi rừng trùng điệp không biết đâu là ta đâu là Trung Quốc thì Vàng Chính Lềnh, một ông già người Mông ở cận đường biên chỉ: “Đây là đất ta, kia là đất nó. Mày đứng đái thế là đái vào đất nó rồi đấy” thì hiểu ngay rằng Ông Lềnh chính là cái cột mốc sống ở đất này, là một thứ thổ công thông thạo địa hình có khi còn hơn cả lãnh đạo xã, và chắc chắn hiểu kĩ hơn cả lãnh đạo huyện, vì đất ông đang canh tác dính liền với bên kia. Rồi vui chuyện, ông kể: "Có lần người nhà nó về trời, định mượn đất mình chôn cho dễ đi lại. Chỉ là đất đồi nhà nước thôi, không phải đất trồng của nhà tôi đâu, nhưng tôi vẫn bảo nó là không được, tôi không cho, bắt lí với nó thế này: “Sống nước nào làm ma nước ấy. Mày sống ở Tàu, chết lại mò về đất tao làm ma thì sẽ thành con ma ác quấy nhiễu, không được”. Nói thế nó vẫn chưa chịu, tôi bảo, “thiếu tiền thì tao cho được nhưng mày xin một sải tay đất thì không, không bao giờ!”. Nó cũng dân tộc như mình thôi, cũng tốt thôi, nhưng nó là người bên kia mà!
Rạch ròi lắm, ông Lềnh ơi. Ông và những người như ông còng lưng phá đất, cày xới trên đó kiếm miếng ăn, nên hiểu giá trị của đất không phải chỉ hôm nay mà nhìn thấy cả mồ hôi xương máu từ đời ông đời cha. Ở nơi đây chắc khá nhiều phen đụng chạm, từ lâu họ đã phải tự giải quyết nên Vàng Chính Lềnh mới cứng rắn như thế. Tôi bảo ông nói thì biết vậy, nhưng còn những người khác thì sao. Chính Lềnh không lưỡng lự, với một niềm tin chắc nịch, bảo: "Đều như tao cả thôi. Không như thế không thể sống ở biên giới này được. Đất biên giới là đất lắm ma, cả ma trong đất và cả con ma người sống, nhiều lắm và ác lắm."
À ra vậy. Lúc này tôi mới hiểu tại sao người Mông khoan cây súng kíp khó thế mà họ vẫn phải cố làm bằng được. Làm cây súng để giữ nhà giữ đất, một thứ tự vũ trang bảo vệ chính mình mà không thể trông chờ vào bất cứ ai.
Tôi từng nghe người Mông hát "Đói đến chết cũng không ăn hạt giống/ Rách đến mấy thì khi chết người Mông vẫn phải có tấm áo lanh/ Không có váy áo lanh thì người Mông lạc mất tổ tiên". Áo lanh, vải lanh thành tín hiệu văn hóa. Bộ váy áo lanh người mẹ Mông trao cho con ngày đi làm dâu cất ở đáy hòm để khi chết đem ra khâm liệm là tiếng nói văn hóa đặc sắc ít dân tộc nào có. Hoặc người đàn ông Mông khi chết phải mặc tấm váy phụ nữ để khâm liệm nhằm đề phòng khi về âm phủ khỏi bị con ma Hán tìm giết một lần nữa, hoặc truyện cổ tích con ve sầu của người Mông kể rằng bị người Hán rượt đuổi, vợ chồng Mông đã phải bỏ con lại hốc đá nhằm phương Nam tháo thân. Đứa con nằm lại hang khát sữa chết đã hóa thành con ve sầu… Những câu chuyện lan man trên đã vẽ lên tấm bản đồ văn hóa của người Mông trong tâm khảm và hoài niệm dân tộc khá vững bền. Hờ A Di, một cán bộ tuyên huấn người Mông huyện Sông Mã, tỉnh Sơn La khi nghe tôi nhắc lại chuyện này đã tròn xoe mắt: "Ai bảo mà mày biết". Tôi nói: "Nhưng điều đó có đúng không". Adi gật đầu: "Mày nói đúng nên tao ngạc nhiên". Tôi bảo thế là được, mày không cần phải hỏi nữa. Lúc này Hờ A Di mới cười bảo: "Không thế người Mông tao không còn đến hôm nay". Lúc này tôi mới ngộ ra đó mới là những cột mốc bền chắc nhất của đất biên cương mà nếu hiểu lịch sử văn hóa tộc người thì những cột mốc bê tông cũng trở thành vụng về thô lậu chẳng bền vững và cũng chẳng giải quyết được gì.
Cho nên tôi mới hiểu được ý tứ sâu xa khi nghe giáo sư Đặng Nghiêm vạn, một nhà Dân tộc học đáng kính nói trong đợt du khảo Tây Bắc năm 2001 rằng, nếu không có người Mông trấn ngự ở phía Bắc thì không biết đường biên của chúng ta bây giờ sẽ ra sao. Đúng là cột mốc nào cũng thiêng liêng, nhưng bền vững nhất vẫn là cột mốc trong lòng dân tộc.
Đỗ Đức

Không những để ngư dân bơi một mình mà còn cho... chết một mình

 Không những để ngư dân bơi một mình mà còn cho... chết một mình


Hạ Trắng (Danlambao)Ngư dân bám biển, đảng bám bờ, lãnh đạo bám ghế - chủ trương lớn này luôn được tái khẳng định rất nhiều lần bằng các phát ngôn hoa mỹ tương tự như "cùng bơi với ngư dân" của ông Trương Tấn Sang vừa qua...


*

Trong buổi tiếp xúc với cử tri Quận 1, thành phố (bị gọi) là Hồ Chí Minh sáng 29/6/2015, Chủ tịch (cái gọi là) nước CHXHCN Việt Nam Trương Tấn Sang, đã nhấn mạnh: “Chắc chắn, chúng ta sẽ không thể để cho ngư dân tự bơi một mình được”.
Thực tế là: “Chúng ta không những để cho ngư dân tự bơi một mình mà phải để chúng nó chết một mình”. Thế mới phù hợp với chủ trương chính sách của đảng “ta” trong việc cho nhân dân ăn bánh vẽ, uống nước đóng chai chưa mở nắp và xứng đáng với danh hiệu công dân đất nước Hồ Chí Minh đời đời khốn khổ. Càng phù hợp với mười sáu “cục” vàng và bốn máng “tốt” dâng cống thiên triều của đứa con hoang qùy trước giặc cưỡi trên dân.
“Không để tự bơi” còn được hiểu là nhà nước (lấy tiền của dân) cho ngư dân... vay vốn để nâng cấp tầu đánh cá. Có nâng cấp tầu thì mới có thể đánh bắt xa bờ, mới đủ miếng ăn nuôi gia đình và nhất là không bị tai nạn chết oan trên biển vì tầu cũ, hỏng và lạc hậu. Nhưng để được lọt vào danh sách “con nợ” thì ngư dân phải bơi ngửa, bơi nghiêng, bơi ếch, bơi trên cạn và ngụp lặn trong hàng đống quy định để chứng minh mình “đủ điều kiện” vay vốn. Một trong những “điều kiện” để được vay là cần chứng minh tài sản thế chấp ngân hàng và phải có “vốn đối ứng” (tức phải có 30% vốn đóng mới tầu vỏ gỗ và từ 5 đến 10 % đóng mới tầu vỏ thép). Không có tài sản thế chấp ngân hàng thì đừng hòng mơ chuyện vay tiền. Chẳng khác nào đánh đố kiểu “mày không có tiền mày phải vay tao, nhưng mày muốn tao cho vay thì mày phải có tiền”. 
Ngư dân nào may mắn lọt vào danh sách con nợ cũng sẽ thấp thỏm, chết sặc trong cả đống chính sách bủa vây như mạng nhện. Thắc mắc sẽ nhận được câu trả lời “hồ sơ gửi ngân hàng chưa hoàn thiện”. Cũng đừng tưởng vay được tiền rồi là đóng được tầu ngay. Phải chờ mẫu thiết kế tầu hoàn thiện và được công bố. Tức là từ chờ đợi cho đến... đợi chờ, dài bao nhiêu tháng, bao nhiêu năm không nằm trong quyết định của ngư dân. Nó thuộc quyết định của các quan to quan nhỏ, quan lớn quan bé mà quan nào cũng là những con sâu béo ngậy Khi nào các quan sắp xếp ổn thỏa xong phần ăn chia nội bộ thì sẽ giải quyết cho dân. “Thằng dân” sau hàng loạt thử thách đã không còn sức để chạy theo cả mớ “luật chẳng ra luật” của các quan nhà cộng sản, đành bỏ cuộc. 
Các quan chơi trò “Chúng mày đang đứng dưới hố, tao cho mượn cái thang nhưng cứ chèo lên là tao chặt từng bậc” thì đố thằng ngư dân nào ngoi lên được. Oái oăm thế đấy!
Sau khi ngư dân hụt hơi để hoàn thành phần “bơi trên cạn” sẽ chuyển sang màn “bơi dưới nước”, tức là thật sự chuyển qua “bơi một mình và chết một mình”. Ra khơi sẽ có “tàu lạ” của láng giềng tốt nghênh đón. “Tầu lạ” là cách gọi của báo chí đảng “ta”, chứ người dân ai cũng biết và chỉ đích danh tên thằng Tầu Khựa. Vì biển của ta từ lâu rồi đã được đảng “ta” bán cho đồng chí tốt, từ thời còn chưa có mồ ma ông Hồ, ông Đồng lận. Ngư dân Việt Nam không biết sự thật này nên cứ vô tư lao đầu vào chỗ chết.
Hải quân Trung cộng đã bắt, bắn, giết, tra tấn, cướp tầu, cướp tài sản của không biết bao nhiêu ngư dân Việt Nam nhiều năm nay dưới sự im lặng, đồng lõa và tiếp tay của nhà nước cộng sản Việt Nam. Nhưng nhà nước vẫn sẽ tiếp tục lùa và lừa ngư dân ra biển với những mỹ từ nghe đến sướng lỗ tai “ngư dân bám biển để bảo vệ chủ quyền biển đảo”. Và không tiếc lời ca ngợi họ là những nhà ái quốc.
Ngư dân bám biển, đảng bám bờ, lãnh đạo bám ghế - chủ trương lớn này luôn được tái khẳng định rất nhiều lần bằng các phát ngôn hoa mỹ tương tự như "cùng bơi với ngư dân" của ông Trương Tấn Sang vừa qua.


Hạ Trắng
danlambaovn.blogspot.com