Cuộc phỏng vấn do nhà báo Trần Quang Thành thực hiện.
Nhà báo Trần Quang Thành: Thưa linh mục Phan Văn Lợi. Việt Nam
ta suốt 70 năm qua đã chịu sự thống trị của đảng CSVN. Ở miền Bắc là 70
năm, ở miền Nam là 40 năm. Người CSVN khi lên cầm quyền ở VN, họ rất tự
hào về chuyện họ đã cướp được chính quyền. Chữ “cướp” của họ, họ rất tự
hào. Linh mục nghĩ sao về việc “cướp” của đảng CS? Khác thế nào với
những việc cướp khác?
Linh mục Phan Văn Lợi: Kính thưa Quý vị, về việc đảng CS tự hào
đã “cướp”, chúng ta có nhiều điều để nói. Tôi xin được trình bày qua hai
điểm chính. Thứ nhất là nhận xét chung về việc cướp của đảng CS, và thứ
hai là đối tượng cướp, tức là đảng CS đã cướp những gì của Dân tộc VN.
I- Nhận xét chung
- Phạm vi cướp: Thông thường, một đảng cướp có phạm vi hoạt động
trong một khu vực nhỏ: một ngôi nhà, một cơ sở, hoặc cùng lắm là một
vùng nào đó. Và tức khắc bị nhà cầm quyền trấn áp tiêu diệt. Đảng CS thì
khác, nó cướp bóc cả một quốc gia, nó khống chế cả một dân tộc. Tiếng
nước ngoài gọi là banditisme international: Hệ thống cướp bóc quốc tế.
- Mức độ cướp: Vì đã cướp được chính quyền và chủ trương toàn trị
trong tư cách một nhà cầm quyền, nên đảng CS cướp toàn diện từ vật chất
đến tinh thần, từ cá nhân đến tập thể, như ta sẽ thấy dưới đây
- Phương cách cướp: Có 2 phương cách: bạo lực và dối trá, đúng như bản chất của đảng CS.
- Bạo lực hành chánh và bạo lực vũ khí. Bạo lực hành chánh này
gồm có những bộ luật tước đoạt các nhân quyền và dân quyền, bộ máy hành
chánh địa phương gây khó dễ hay đòi hối lộ, từ khước hay chấp thuận cách
tùy tiện. Bạo lực vũ khí có thể là lực lượng trấn áp đông đảo gồm công
an, quân đội, dân phòng, côn đồ, với dùi cui, hơi cay, còng sắt, vũ khí,
nhà tù.
- Nhồi nhét dối trá và cưỡng bức dối trá. Nhồi nhét dối trá là
bịa ra những điều không có thật về lãnh tụ (ví dụ cuốn Những mẩu chuyện
về đời hoạt động của Bác Hồ, của tác giả Trần Dân Tiên vốn là chính ông
Hồ), về thành tích của đảng, về đối phương, bịa ra các anh hùng cách
mạng (như Lê Văn Tám) để buộc người dân (nhất là giới trẻ) tin theo.
Khẩu hiệu “Nghe theo đảng, nói theo đài” là cái mà chúng ta thường nghe
nhắc tới. Cưỡng bức dối trá là buộc người dân phải sống trong dối trá,
không được nói lên điều mình cảm thấy, điều mình suy nghĩ, sống hai
lòng, kẻo phải thiệt hại vào bản thân, vào gia đình.
- Tác giả thiết kế việc cướp: Nhìn cho sâu, sẽ thấy đó là người
đã thiết lập chế độ và đảng CS ở Liên Xô, tức Vladimir Illich Lenine,
tiếp đó Staline đã khai triển phương cách, thủ đoạn cướp chính quyền,
rồi các lãnh tụ Cộng sản tại mỗi quốc gia mà họ nắm quyền.
Đó là những nhận xét chung về việc cướp của đảng CS.
II- Các đối tượng cướp
TQT: Đảng CS đã bộc lộ sự cướp đó từ năm 1945. Linh mục có thể
nói rõ hơn về việc đi cướp của đảng CS với chính quyền mà họ nắm ở Việt
Nam được không?
PVL: Trong hơn 70 năm ở miền Bắc và 40 năm khắp cả nước, chúng ta
thấy đảng CS đã cướp được 7 thứ. Chúng tôi gọi là 7 đối tượng cướp của
nhà cầm quyền CS. Số 7 thường chỉ sự trọn vẹn.
1- Cướp quyền lực chính trị bằng quân đội và bằng quốc hội
- Trước tiên là cướp chính quyền từ chính phủ hợp pháp Trần Trọng Kim
năm 1945. Điều này, ngày nay ai cũng rõ. Việt Minh cướp chính quyền,
buộc chính phủ Trần Trọng Kim phải từ chức và vua Bảo Đại phải thoái vị,
để nhường chỗ cho Nguyễn Ái Quốc-Hồ Chí Minh và đảng CS. Sau đó, đảng
CS còn thanh toán các đảng phải quốc gia như Việt Nam Quốc dân đảng,
đảng Đại Việt (vụ án phố Ôn Như Hầu năm 1946),
- Tiếp đó, cướp chính quyền từ chính phủ hợp pháp VNCH mà cuối cùng là
chính phủ Nguyễn Văn Thiệu. Bịa ra danh nghĩa “Chống Mỹ cứu nước” để dốc
toàn lực miền Bắc xâm lăng chế độ Việt Nam Cộng hòa tại miền Nam. Trong
công cuộc ăn cướp này, có sự trợ giúp của Nga, Tàu và nhiều nước Cộng
sản Đông Âu.
- Sau khi cướp toàn bộ đất nước, CS quay sang cướp chủ quyền từ tay nhân
dân bằng thể chế tam quyền phân công thay vì tam quyền phân lập. Hành
pháp, lập pháp, tư pháp đều là công cụ trong tay đảng. Đảng phân công
cho mỗi ngành. Mới đây, đảng họp đại hội lần thứ 12, lại tự tiện chọn
trước thủ tướng, chủ tịch nước, chủ tịch quốc hội là những con người mà
nhân dân nhìn vào đã thất vọng ngay, thậm chí lo sợ.