Nam Trần (Danlambao) - Xin thân gửi đến các bạn
trẻ Việt Nam, sinh từ năm 1970 của thế kỷ 20 đến nay, và trong tương lai:
Từ năm 1975 đến nay
2016, đã 41 năm qua, đảng cướp cộng vẫn đang cai trị toàn dân Việt Nam, đang nắm quyền
ăn cướp trong tay. Họ
có công an, có quân đội, sẵn sàng trấn áp người dân, thì việc gì họ phải lo sợ
đến chuyện vạch mặt, chỉ tên. Họ ăn cướp có hệ thống, có chính sách, từ trung
ương đến địa phương, theo chủ
trương ăn cướp của đảng
cướp đề ra, chứ đâu
phải vài cá nhân lẻ tẻ, mà chúng ta cần vạch mặt, chỉ tên. Mà giả dụ, có vạch mặt,
chỉ tên, thì chúng ta làm được gì.
Chúng ta nên hiểu rõ sự
khác biệt giữa: trộm, cắp, và cướp. Chỉ có trộm, hay cắp mới cần trá hình. Kẻ
cướp không cần trá hình, tránh né ai cả. Cướp cá nhân thì ngang nhiên dùng hung
khí xông đến uy hiếp nạn nhân, để cướp của. Nhưng với đảng cướp, đang nắm quyền
cai trị cả nước, thì hoàn toàn khác hẳn. Họ thản nhiên cướp, qua cái gọi là quy
định nhà nước, thì người dân chúng ta làm được gì.
Ngày 26 tháng 3 năm
1970, tại Cần Thơ, tổng thống Nguyễn Văn Thiệu đã ký sắc lệnh số 003/60 ban
hành luật
người cày có ruộng.
Ông nói: “Hôm nay là
ngày vui sướng nhất của đời tôi.”


















