Le Nguyen (Danlambao) -
Năm mươi hai tuần tức mười hai tháng, có nghĩa là một năm vật lộn với
cuộc sống, đúng ra bước sang năm mới nên bỏ qua nỗi buồn năm cũ để hưởng
trọn niềm vui đón chào năm mới. Thế nhưng hơn 40 năm cướp miền nam,
dựng lên chế độ độc tài toàn trị, giành độc quyền lãnh đạo cả nước, đảng
cộng sản Việt Nam có cái gì mới? Chẳng có gì cả! Những cái đầu thiểu
năng, lãnh đạo đảng cộng sản vẫn bám chặt những luận điệu cũ rích của
chủ nghĩa Mác - Lênin, xã hội chủ nghĩa, chống đa nguyên đa đảng... dân
chủ của ta là dân chủ vạn lần hơn... là rào cản ngăn chận đất nước phát
triển, dìm dân dưới đáy đói nghèo, lạc hậu, chậm tiến.
Lẽ ra đảng cộng sản Việt Nam phải mang xác chết của Hồ và chủ nghĩa
hoang tưởng cộng sản đầy thảm họa, vất vào thùng rác lịch sử như loài
người tiến bộ đã làm để đưa dân nước tiến lên hội nhập vào giòng sống
văn minh của nhân loại. Nhưng không, những đứa cháu ngoan lưu manh lẫn
mê muội Hồ vẫn bám vào xác chết chửa chôn của Hồ để mưu cầu lợi danh. Do
đó năm mới tôi không bàn chuyện mới mà phải nói chuyện cũ, chuyện của
tội đồ dân tộc Hồ Chí Minh - Nguyên nhân gây ra đổ nát hoang tàn cho tổ
quốc Việt Nam.
Thời đại tin học, thằng internet cực độc... độc hơn thịt vịt xiêm, nó
lạnh lùng không khoan nhượng, mạnh tay lột truồng tư tưởng, đạo đức “xúc
xích” của “cha già dâm dật” Hồ Chí Minh. Việc thằng internet lột truồng
Hồ, phơi ra con thú nguyên thủy chưa tiến hóa lên thành người khiến cho
một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên cộng sản có chút sĩ diện còn
sót lại, nhìn thấy Hồ “trần truồng” phải ngậm “hột thị” không há mồm
được. Tuy vậy vẫn còn một bộ phận không nhỏ mù đảng, cuồng Hồ cãi chày,
cãi cối bênh vực Hồ, kính cẩn sụt sùi run run trích dẫn lời diễn trong
màn kịch khiêm nhượng của Hồ:
"Tôi tuyệt nhiên không ham muốn công danh phú quý chút nào. Riêng
phần tôi thì làm một cái nhà nho nhỏ, nơi có non xanh nước biếc để câu
cá trồng rau, sớm chiều làm bạn với các cụ già hái củi, trẻ em chăn
trâu, không dính líu gì tới vòng danh lợi.”
Phải chi lời nói của Hồ đi đôi với việc Hồ làm thì đỡ khổ cho dân tộc
Việt Nam biết mấy? Tội nghiệp cho một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng
viên đọc lời thoại trong vở kịch “thiện lương” của Hồ - vì mù thông tin
nên tưởng thật, không nhận ra lối sống gian manh, hai mặt của con ác quỷ
Hồ Chí Minh.
Một bộ phận không nhỏ này không nhận ra lối sống hai mặt của Hồ có thể
là do mù đảng, cuồng Hồ hoặc giả vờ ngu ngơ không biết kịch sĩ “đại tài”
nhập vai diễn trò cho đám cháu ngoan lé mắt, thán phục “đức tính khiêm nhượng, mơ ước đơn sơ không màng danh lợi...” bằng
mồm của Hồ, nên chúng phớt lờ lời Hồ từng giả danh Trần Dân Tiên “tự
sướng” trong cuốn tự truyện Những Mẩu Chuyện Về Đời Hoạt Động Của Hồ Chủ
Tịch như sau:
"...Tiểu sử. Đấy là một ý kiến hay. Nhưng hiện nay còn nhiều việc cần
thiết hơn. Rất nhiều đồng bào đang đói khổ... Ở Nam bộ một chiến sĩ du
kích hoạ sĩ bị thương ở chiến trường, trong khi chờ đợi cứu thương đến,
đã lấy máu mình vẽ lên áo ảnh Hồ Chủ tịch...”
Thật ra kịch bản bịa đặt trơ trẽn của Hồ, đã được diễn đi diễn lại nhiều
lần trong tư tưởng, đạo đức Hồ Chí Minh, có sự hỗ trợ tích cực của loa
đài lẫn loa phường, loa miệng lẫn loa liếm của tuyên truyền viên, dư
luận viên lười đọc, ngu dốt chỉ biết lặp lại lời tuyên giáo như cái máy
nên không biết Hồ đã sử dụng chiêu trò “lưu manh nhập vai hiền” không
biết bao nhiêu lần trong sự nghiệp kịch sĩ của Hồ.
Thời nay câu văn “diễn trò lố bịch” nổi tiếng của Hồ mà ai cũng biết, là
chuyện Hồ giả danh Trần Dân Tiên tự nâng bi mình trong cuốn “Những Mẩu Chuyện Về Cuộc Đời Hoạt Động Của Hồ Chủ Tịch” có đoạn mở đầu khiến người đọc nổi gai ốc cùng mình như sau:
“Nhiều nhà văn, nhà báo Việt Nam và ngoại quốc muốn viết tiểu sử của
vị Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, nhưng mãi đến nay, chưa có
người nào thành công. Nguyên nhân rất giản đơn: Chủ tịch Hồ Chí Minh
không muốn nhắc lại thân thế của mình.
Ngày mồng 2 tháng 9 năm 1945, lần đầu tiên tôi trông thấy Hồ Chủ
tịch. Đó là một ngày lịch sử. Ngày hôm ấy, đứng trước rất đông quần
chúng hoan hô nhiệt liệt, Hồ Chủ tịch trang nghiêm đọc bản Tuyên ngôn
Độc lập của nước Việt Nam dân chủ cộng hòa.
Ngày thứ hai tôi viết thư xin phép được gặp Hồ Chủ tịch. Ngay chiều
hôm ấy, tôi rất sung sướng nhận được thư trả lời của Hồ Chủ tịch viết
như thế này:
"Ngày mai 7 giờ 30 mời chú đến"
Ký tên: HỒ CHÍ MINH
Thư trả lời chóng, nội dung thư giản đơn và giờ hẹn gặp sớm khiến tôi rất băn khoăn.
Sáng ngày mồng 4 tháng 9, 7 giờ 25, tôi đến dinh Chủ tịch. Đúng 7 giờ
30, một người thanh niên đến phòng khách, lễ phép nói với tôi: "Hồ Chủ
tịch đang đợi anh ở phòng làm việc". Phòng làm việc của Chủ tịch là một
gian phòng rất rộng, một bên có nhiều cửa sổ lớn.
Trong phòng có một cái bàn làm việc, một chiếc giường, một tủ sách
nhỏ kê sát vào tường, và hai bàn nhỏ của hai thư ký. Phía trên lò sưởi,
có một lọ hoa. Đây là tất cả những đồ trong phòng làm việc, không có một
thứ trang trí gì khác.
Hồ Chủ tịch thường mặc bộ quần áo ka-ki, đi giày vải đen. Tóc Người
đã hoa râm, trán rộng và cao, đôi mắt sáng ngời, mũi thẳng, râu che nửa
miệng, mặt gầy, da ngăm ngăm đen, khiến ta nghĩ đến sương gió dãi dầu
trong rừng sâu và những nỗi gian khổ của chiến tranh du kích.
Lần mới gặp, tôi có cảm giác Người giống một thầy giáo ở nông thôn.
Tôi bước vào phòng kính cẩn chào. Chủ tịch đứng dậy bắt tay tôi và
mời ngồi trước bàn làm việc. Trước hết, Người hỏi thăm sức khỏe của thầy
mẹ tôi và sau mới nói: "Tôi có thể giúp chú việc gì nào?". Tôi nói rõ
mục đích của tôi. Chủ tịch chú ý nghe. Sau khi tôi nói xong. Người cười
và đáp:
"Tiểu sử. Đấy là một ý kiến hay. Nhưng hiện nay còn nhiều việc cần
thiết hơn. Rất nhiều đồng bào đang đói khổ. Sau tám mươi năm nô lệ, nước
ta bị tàn phá, bây giờ chúng ta phải xây dựng lại. Chúng ta nên làm
những công việc hết sức cần kíp đi đã! Còn tiểu sử của tôi… thong thả sẽ
nói đến!"
Tôi như chạm phải một bức tường. Nhưng tôi không thất vọng...
Về sau tôi đặt kế hoạch khác:
Phương pháp trực tiếp, nghĩa là nói chuyện thẳng thắn với Hồ Chủ tịch
để có tài liệu, điều ấy đã không thành. Sau khi suy nghĩ kỹ càng, tôi
mới hiểu là phương pháp ấy không thể không thất bại. Một người như Hồ
Chủ tịch của chúng ta, với đức khiêm tốn nhường ấy và đương lúc bề bộn
bao nhiêu công việc, làm sao có thể kể lại cho tôi nghe bình sinh của
Người được?”
Có lẽ tính từ thời trí năng con người phát triển, không còn mông muội,
biết phân biệt tốt xấu tới bây giờ và có thể ngay cả hàng vạn năm sau
cũng không có ai đủ can đảm tự mình thổi đít mình bay phất phơ như Hồ đã
làm trong cuốn tự truyện “Những Mẩu Chuyện Về Đòi Hoạt Động Của Hồ Chủ Tịch”. Xa hơn nữa, lố bịch hơn nữa là mười lăm năm sau Hồ diễn lại kịch bản nâng bi mình với cuốn “ Vừa Đi Đường Vừa Kể Chuyện.”
Theo dõi sát sao về cuộc đời hoạt động tay sai cho cộng sản quốc tế sẽ
không khó để thấy, Hồ đóng kịch, diễn trò là bình thường và Hồ diễn trò
yêu nước, yêu dân tộc là thế mạnh để Hồ lừa bịp nhân dân, làm tay sai
cho cộng sản quốc tế trong bức màn bưng bít thông tin. Thời hiện đại với
rừng thông tin về Hồ tràn ngập trên các trang báo, các trang mạng xã
hội và trong các kho lưu trữ tin học thì bộ mặt thật của Hồ đã bị lột
trần, lộ ra nanh vuốt rất ghê sợ, dù có đám cháu ngoan thường xuyên
trang điểm.
Dẫu thông tin tràn ngập về sự thật Hồ Chí Minh nhưng vẫn tồn tại những
đứa mù đảng, cuồng Hồ mở mồm ra là trích dẫn các câu khẩu hiệu tuyên
truyền của Hồ giăng mắc khắp đầu đường xó chợ, bị gió bụi thời gian làm
cho “xốc xếch, tả tơi”. Vậy mà lời Hồ vẫn được chúng xem như danh ngôn
sống và hành động để chúng trích dẫn ra rả ngợi ca:
“Nước Việt Nam là một, dân tộc Việt Nam là một; sông có thể cạn, núi có thể mòn, song chân lý ấy không bao giờ thay đổi.”
Câu nói “nước Việt Nam là một...” của Hồ cũng tầm thường không có
gì đặc biệt, không mang vóc dáng của tầm cao trí tuệ và không cả hơi
hám của tư tưởng triết học. Câu nói “...Nước Việt Nam là một...” của
Hồ thực chất chỉ có giá trị “diễn trò” kích động nhằm dụ dỗ thanh niên
Việt Nam lao vào cuộc chiến kháng Pháp, đánh Mỹ cho Nga-Tàu và nó thường
được đội ngũ tuyên giáo lặp đi lặp lại như thánh ngôn khá tội nghiệp,
cùng với những câu như:
“...Tôi chỉ có một sự ham muốn, ham muốn tột bậc, là làm sao cho nước
ta được hoàn toàn độc lập, dân ta được hoàn toàn tự do, đồng bào ai
cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành... Tôi chỉ có một Đảng:
Đảng Việt Nam.... Các vua Hùng đã có công dựng nước, Bác cháu ta phải
cùng nhau giữ lấy nước... Hình ảnh miền Nam luôn ở trong trái tim
tôi...”
Những câu nói của kịch sĩ Hồ trích dẫn ở trên được các tên bưng bô bằng
mồm của làng Ba Đình ca tụng, nâng lên thành những câu nói hay nổi tiếng
và được tên phó giáo sư, tiến sĩ Trần Văn Phòng - viện sĩ học viện
chính trị hành chính quốc gia Hồ chí Minh, le lưỡi liếm, hô hoán thành
chủ nghĩa nhân văn như sau:
“...Đó chính là chủ nghĩa nhân văn Hồ Chí Minh, vừa thấm đượm tinh
thần nhân văn Việt Nam vừa mang bản chất nhân văn nhân loại, vừa mang
bản chất nhân văn của chủ nghĩa Mác - Lênin nhưng cũng đầy tính thực
tiễn và tính thời đại...”(sic)
Thật ra ai có lòng yêu nước đều có thể nói được những câu đơn giản, nôm
na như Hồ nói. Nhưng khác biệt là những câu nói của Hồ chỉ là diễn trò
cho đúng kịch bản đánh Pháp, đuổi Mỹ để nhuộm đỏ Việt Nam cho Nga-Tàu.
Và để Hồ lếu láo “Tôi dắt năm châu đến đại đồng” chứ không xuất
phát từ tấm lòng yêu dân, yêu nước như những người yêu nước chân chính.
Gọi các lời nói, thơ văn của Hồ là diễn trò vì nó đã được chứng minh qua
thực tế cuộc đời làm cách mạng vô sản của Hồ.
Trò diễn khơi gợi lòng yêu nước, phục vụ mục đích tuyên truyền chính trị
kích động hận thù của Hồ còn lộ rõ qua các câu nói trong chiến tranh “đánh Mỹ cho Nga- Tàu đến người Việt Nam cuối cùng” được Hồ gọi là “chống Mỹ cứu nước” dưới đây:
“...Tôi xin mời Johnson tới Hà Nội như là khách của chúng tôi. Ông
hãy đến với vợ và con gái, người thư kí, người bác sĩ và người đầu bếp
của mình. Nhưng đừng mang theo tướng lĩnh và đô đốc... Tôi nói với nhân
dân Việt Nam rằng họ là con cháu tôi, vì vậy tôi sống rất bình yên và
giản dị, tôi ngủ rất ngon, ngay cả khi có việc ném bom của các ông...”
Trước đây trong thời đại Hồ Chí Minh, với phương tiện thông tin còn lạc
hậu, thô sơ chỉ có loa đài của đảng, nhà nước tán hươu tán vượn, bịt kín
mọi nguồn thông tin để tuyên giáo độc quyền tuyên truyền láo cho Hồ
ngụy trang yêu nước dưới vỏ bọc dân tộc, giúp Hồ che giấu tung tích làm
tay sai cho cộng sản quốc tế.
Ngày nay với các nguồn thông tin đa chiều phong phú, không khó để cho
người dân tham khảo, đối chiếu tìm ra sự thật của cái chiến tranh mà Hồ
Chí Minh gọi là kháng Pháp, chống Mỹ cứu nước, giải phóng miền nam... và
nhập vai nhà đại cách mang yêu nước, yêu dân tộc luôn canh cánh bên
lòng “miền nam trong trái tim tôi...” Tất cả chỉ là trò diễn “đại lừa đảo” của kịch sĩ Hồ Chí Minh.
Qua tài liệu lịch sử lưu trữ trong ngoài nước và qua các bài viết đăng
tải trên các phương tiện thông tin lề đảng lẫn lề dân, chỉ ra cho mọi
người thấy, mọi câu nói, thơ văn “bịa, chôm” của Hồ là nhất quán như sợi
chỉ đỏ xuyên suốt nhưng nó được đám văn nô, bồi bút, báo nô ca tụng là
tư tưởng, đạo đức Hồ Chí Minh. Giờ thì không còn ai mơ hồ về cái gọi là
tư tưởng, đạo đức Hồ Chí Minh: một là vay mượn, chôm chỉa của người
khác; hai là bịa tầm thường, quái đản không giống ai; ba là diễn trò cho
tròn vai yêu nước, thương dân của tên kịch sĩ ngoại hạng...
Sự thật đời sống hai mặt của Hồ - đời thường và đời diễn viên đã bị phơi
ra nhưng những câu “thoại” trong lúc đóng kịch của Hồ lại được các
chuyên gia bưng bô trong cái học viện hành chính quốc gia Hồ Chí Minh le
liếm, nâng lên tầm danh ngôn, được cho là các câu nói nổi tiếng hay của
Hồ nhưng thực chất đằng sau những câu nói “nhập vai diễn trò” là sự
thật rác rưởi bốc mùi khó ngửi của kịch sĩ Hồ Chí Minh.
2/12/2016