28/7/15

50 NĂM NGẬM NGÙI / 50 YEARS OF SORROW





50 năm về sau
Các Anh và tôi không còn nữa.
Cõi phù sinh tro tàn tắt lửa
Bóng tinh cầu ngơ ngác trời đêm.
Mộ phương nào còn có tiếng ru êm
Đọng trên từng ngọn cỏ ?
Lời của Mẹ đong đưa vờn theo gió
Vọng về đâu hai tiếng Nhục Vinh ?
Bước chân em, dù chung thủy - đoạn tình –
Khô ngấn lệ trên thẻ bài hoen rỉ.
50 năm ! trường chinh không toại chí
Ngọn dáo ngang tàng chưa thỏa cung mây.
Ngày hôm nay còn lại những gì đây
Trao hậu thế bao tấm lòng Trung Nghĩa.
Hàng mộ bia đất xưa thành hoang địa
Màn sương khói ngậm ngùi.
Cỏ điêu tàn màu Thương Tiếc khôn nguôi
Chiều rơi lạnh thêm mờ trang sử lạnh.
Huy chương ngời sao lấp lánh
Màu chiến thắng vinh quang.
Triển lãm giờ đây nhớ phút huy hoàng
Kèn xung trận dâng đời lên Tổ Quốc.
Hiên ngang giữa lòng Dân Tộc
Ngẩng cao đầu nối gót Cha Anh.
Nhưng đau thương đứt đoạn bước quân hành
Chung một nước lại thành dân biệt xứ.
Chốn lưu đày nơi rừng sâu núi dữ
Nuốt thay cơm bao cay đắng nhục hình.
Mang về đây từng dấu vết điêu linh
Trên thân tù cạn máu.
Lon “Guigoz”, nâng niu dường châu báu
Luộc thời gian từng lớp khói đen mờ.
Miếng nhôm mỏng mài thêm sáng nguồn mơ
Thành trâm-lược, quà yêu về tóc cũ.
Khúc tre khô bao mộng đời ấp ủ
“Điếu cày” chôn tâm sự thuở trầm luân.
Áo tù xưa hằn sâu vết gian truân
Màu xanh thẫm bạc phơ thành tang trắng.
Thân bức tử dãi dầu mưa nắng
 Hận nghìn năm xuống ngựa buông cương.
Tượng đá đen thương nấm mộ ven đường
Cây súng gãy, giày “saut” bên nón sắt.
Cùng trăng sao vằng vặc
Dù sông cạn núi mòn
50 năm về sau nữa vẫn còn
Trao gửi lại tấm lòng son của Lính.
Cho mai hậu giữa cồn dâu suy thịnh
Để người sau còn nhớ đến hôm nay.
Một trang sử lưu đày
Vết chàm sâu nét mực.
Tội Ác hòa chung Bạo Lực
Dày xéo cả non sông.
Thời gian vẫn xuôi dòng
50 năm hay đến nghìn năm nữa
Hận lòng sôi núi lửa
Vẫn còn nguyên hực đỏ chẳng hề phai.
Xin trao về cho Thế Hệ Tương Lai
Để hiểu rằng : - Chúng tôi đổ máu
Suốt một đời chiến đấu
Vì Lẽ Sống : - CON NGƯỜI !.


Võ Đại Tôn





50 YEARS OF SORROW
(A time in War, in communist prisons  and in exile…) 

                    Poem In Vietnamese by VO DAI TON
                                English translation : TT.Lan (Paris – France)

*


In 50 years’s time, You and I,
Shall no longer be around.
Our worldly ashes ‘d have burned to the ground
To some dazed stars looking down,
From the dark night sky…
Would I be somewhere six-feet under
Still hanging on asunder
To the hum of a mourning lullaby
Through the grass murmuring sigh ?
Mother’s words dancing in the breeze
To where would they echo
The battles, years and years ago,
Of our Defeats and of our Victories ?
Oh beloved, a further step, you’d take,
Whether for hate or for love’s sake,
Once your tears have wiped the slate
And dried on my rusted name plate.
50 years ! of a long journey unfinished,
Of challenges yet to relish,
My fearless sword was broken in its swing…
Today I’m left with nothing
To pass down the generations
Of my Allegiance to the Nation.

Somewhere in a wasted no man’s land,
Forlorn graves stood in endless rows
Veiled in the misty tears of sorrow,
Among the wilting grass and the cold dry sand…
In the chilling air, the sunset
Brings the pale colour of Regret
To obscure the pages of faded History
Of starry victory medals, the colour of Glory.
We now display our glorious past
To remind us of the times, under the noble mast,
Our oath, our battle cries :
For the Nation, our life we’d sacrifice.
Steadfast we stood a band of brothers,
Proud to follow our predecessors.

But shunted by cruel destiny
Our army life ended in adversity.
Us, people of one country,
To other worlds, we had to flee.
Prison camps in jungle deep,
Were our home, a shelter to sleep.
We had to swallow bitter humiliation,
To feed ourselves through starvation.
Emptied of blood our bodies hold
The pains endured that the scars evoke.
In old milk tins more precious than gold,
Our times were boiled into black smoke.
A broken can filed into a loving comb
Carried our dreams of returning home.
A bamboo pipe nurtured wasted dreams
And shared the embellished memories.
Still the old prison clothes tell the stories
Of dark blue wear faded into mourning white seams.
The battered beings that refused to die
Burdened by enmity that kept them alive.
The sombre statue would never forget
To watch over the lonely graves.
The broken rifles, combat boots and helmets
Strewn over the sidewalk paves
Under the golden moonlight,
50 years or more of days and nights,
Forever remain the vestige of a Soldier.
They shall remember,
Future generations and far beyond,
Till the day the world shall dawn,
This page of our History here engraved,
For a people enslaved
In a country devastated,
Where Crime and Tyranny are associated.
In one direction, Time goes on
For 50 years or for eons,
The same flame will keep on burning
With the same ardour we’ll keep on fighting
To pass down the generations
Our one and only reason :
Why we would lie down our lives,
All those battle-hardened lives,
For one worthy Cause being :
-        The HUMAN BEING !.


VO DAI TON
(Australia).

2013.