12/10/15

Trả lại cho lịch sử những gì thuộc về lịch sử...

 Trả lại cho lịch sử những gì thuộc về lịch sử...


Mai Tú Ân (Danlambao) - Đất nước của những anh hùng ngụy tạo...
Anh hùng "Bó Đuốc Sống"Lê Văn Tám, thiếu niên tẩm xăng vào người đốt rồi lao vào kho xăng địch nổ tung trời. Đây là tác phẩm tưởng tượng của một ông nhà văn, ấy thế rồi qua thời gian thì lộng giả thành chân, LVT hiển hiện lên như một người thật việc thật và được dạy trong trường học cho học sinh như một người thật. Kèm theo là có cả một cuộc đời của một con người được viết lên như thật để ăn theo anh hùng giả LVT. Đến giờ vẫn còn có các tượng đài, con đường, trường học, công viên mang tên LVT. Cũng may là chưa tìm thấy hài cốt của người thiếu niên anh hùng đó, chứ nếu tìm được thì chắc phải xây lăng mộ có tên Lê Văn Tám...
Anh hùng Phạm Tuân, là anh hùng khi được kẹp gíp cùng phi công Gorobatco, Liên Xô cũ bay lên vũ trụ thì không có gì để nói. Nhưng vì trên thế giới chưa có phi công nào bắn rơi pháo đài bay B.52. Thế là có liền và các thợ tạo tác lịch sử vào cuộc sáng tác ra một cuộc chiến vô cùng ác liệt lâm ly. Và chân lý muôn đời là ta thắng, địch thua. Sử vàng chói lọi còn ghi, Phạm Tuân bắn rơi B.52 Mỹ nên được phong anh hùng. Quân sử vẻ vạng Việt Nam ta lại có thêm một chiến công trời ơi đất hỡi nữa để lưu truyền muôn đời con cháu mai sau...
Anh hùng Nguyễn Thành Trung, cựu phi công VNCH được phong anh hùng vì thành tích phản chủ khi ném bom Dinh Độc Lập rồi mang chiến công đó bay sang phía VC để đầu hàng. Nhưng không lẽ lại phong anh hùng cho một tên cơ hội, trở cờ khi biết mục đích của hắn chỉ là muốn thoát khỏi con tàu VNCH đang đắm mà thôi. Ấy thế là gia phả cả ba họ tên phản chủ này đã được vẽ vời lên thành một gia đình CM. Nguyễn Thành Trung được biến thành một thứ tình báo chiến lược để chui sâu trèo cao, cài cắm được cử sang Mỹ học lái v.v... Rồi được cấp trên ra lệnh cho ném bom Dinh Độc Lập. Chỉ cần biết là anh hùng cài cắm này ngay sau đó được bay dẫn đường cho một tốp A.37 quay lại ném bom sân bay Tân Sơn Nhất thì máy bay của NTT không có bom, không có đạn vì sợ Trung nổi máu phản chủ lại bỏ bom, hay bắn vào quân ta thì chí nguy. Cũng như máy bay của Trung chỉ được cung cấp một lượng xăng đủ bay đi bay về, chứ sợ nhiều xăng Trung lại phản chủ bay mất. Chưa hết, đến mấy năm dài sau giải phóng, NTT lê lết tấm thân như một thợ máy dưới mặt đất chứ hoàn toàn không được tin cậy để cho bay, vì sợ được bay thì Trung lại bay lên rồi biết có còn hay mất. Chỉ đến khi hồ sơ giả mạo về ba đời nhà chàng phản chủ hoàn thành thì NTT mới được phong anh hùng để cài cắm, trèo cao chui sâu.
Anh hùng Nguyễn Văn Trỗi là anh hùng quốc gia là rõ ràng rồi. Nhưng không phải là người của CS mà là người của Đảng Đại Việt (chi nhánh Miền Trung). Sau khi ông đền nợ nước ở pháp trường Chí Hòa (15/10/1964) thì lập tức tên tuổi ông cùng gia phả biến thành một gia đình ba đời theo CS. Các tác phẩm thơ (Tố Hữu), văn (Sống như Anh)... ca ngợi lồng ghép, nhận vơ để cuối cùng biến một chiến sĩ chiến đấu và hy sinh cho các lý tưởng tự do, dân chủ, chống thực dân, đế quốc, chống CS và chống cả chính quyền quân nhân ở Sài Gòn lúc đó (cương lĩnh của Đại Việt) lại trở thành một chiến sĩ CS nổi tiếng. Giờ này thì có Trời mới biết được điều gì thực, điều gì thêu dệt nên ở trong con người này. 
Trong bài thơ nổi tiếng Hãy Nhớ Lấy Lời Tôi của Tố Hữu có đoạn viết:
Chúng run lên, xông trói chặt Anh hơn
Đôi mắt Anh đã khô cháy căm hờn
Phải chiến đấu như một người cộng sản
Trái tim lớn không sợ gì súng đạn!
Và tay anh giật phắt dải băng đen
Anh muốn thiêu bằng mắt lũ đê hèn...
Mọi người xem cuốn phim tài liệu về giờ phút xử bắn Nguyễn Văn Trỗi thì thấy dải băng đen bị mắt luôn có từ lúc gắn vào cho đến lúc ông gục ngã, hoàn toàn không thấy: "tay anh giật phắt dải băng đen" lúc nào cả. Do vậy chắc chắn ông không thể "thiêu bằng mắt lũ đê hèn", và dĩ nhiên ông không thể "Phải chiến đấu như một người cộng sản" được. Ngay cả việc trên pháp trường ông có: "gọi tên Bác ba lần" hay không thì chỉ có đi tìm hỏi Ổng (NVT) với lại hỏi ông Trời thì mới biết, chứ nghe lời ông Tố Hữu thì bằng bán thóc giống mà ăn...
Lịch sử phải chính xác trước, rồi đúng sai phán xét sau. Chớ cứ ngồi rồi thấy cái gì hay hay của thiên hạ thì chọn lựa, xào nấu, chế biến, thêm bớt rồi hô biến thành chính sử của mình thì còn gì là lịch sử nữa. Thế nên mới có thơ rằng:
Sử chi, sử lạ, sử lùng,
Sử vơ bèo gạt tép kiếm anh hùng để làm sư (làm sử)...

11/10/2015